Bài ca bên cánh võng

Bản nhạc

BÀI CA BÊN CÁNH VÕNG


Dừng chân bên suối võng đưa
Nhìn trời cao trong xanh lồng lộng
Bông hoa rừng thơm mát, phải đất nước cho ta
Mẹ yêu con gửi tình trong hoa bát ngát.

Võng theo ra chiến trường
Võng theo ta giải phóng
Tổ Quốc ơi! Muôn năm vững bền hai đầu
Cho quê ta hết giặc,
Bao em thơ yên ngủ
Về anh ru dưới bóng dừa.

Chiều Trường Sơn dào dạt võng đưa
Rừng ru ta thân yêu như quê nhà
Như con thuyền trên bến đợi rẽ sóng trùng khơi
Về dưới xuôi, đồn thù bốc cháy nơi nơi.

Võng theo ra chiến trường
Võng theo ta giải phóng
Tổ Quốc ơi! Muôn năm vững bền hai đầu
Lời ru xưa vỗ về
Lời ru nay thúc giục
Rộn lòng ta ra chiến trường.
 

Bình luận (5)

  1. Minh Tít
    Chất giọng mượt mà thiết tha của ca sĩ Hồng Liên thật hợp với bài hát, ta nghe mà thấy từng ca từ và từng nốt nhạc thấm vào lòng
  2. Trần Đình Ngọc
    Trần Đình Ngọc
    Ca từ ấm áp, ngọt ngào, sâu lắng; âm nhạc du dương, dịu dàng, êm dịu; giọng ca nhẹ nhàng,âu yếm, đi sâu vào lòng người hoàn toàn tự nhiên. Những giây phút bình lặng giữa hai trận đánh "Dừng chân bên suối võng đưa-Nhìn trời cao trong xanh lồng lộng-Bông hoa rừng thơm mát, phải đất nước cho ta", hình ảnh Mẹ Tổ quốc...yêu con gửi tình trong hoa bát ngát...thật đặc biệt, thật xúc động. Không có nơi nào như đất nước Việt Nam, trong gian khổ, trong khó khăn, đặc biệt mỗi khi đất nước lâm nguy, tinh thần yêu nước ấy càng trỗi dậy mạnh liệt hơn bao giờ hết. Tinh thần ấy đã kết tinh thành sức mạnh dân tộc vĩ đại; bất cứ kẻ thù cũng đánh thắng!
  3. yeunhacdo1971
    yeunhacdo1971
    Bản thu này Hồng Liên hát tha thiết hơn bản thu của NSUT Trần Chất (TCCT) những năm 60,70 nhạc đánh dịu dàng khoan nhặt hơn
  4. thuthao
    Nghe chị Hồng Liên hát, ký ức những năm tháng chiến tranh bỗng ùa về trong tôi.Vâng!với những người lính, chiếc võng là cả quê hương luôn theo các anh trong những năm tháng còn bóng quân xâm lược.Và cũng có những cánh võng "Chiều Trường Sơn..."ấy, ru anh ngũ mãi mãi...vì những vết thương thù,những cơn sốt rét rừng,những trận địch càng quét thiếu gạo,lá rừng không giữ lại được anh...Sau hơn 30 năm hòa bình rồi mà các anh vẫn còn nằm mãi đó, trong ký ức tôi,không thể phai mờ .
  5. an khanh
    rat hay