Bộ đội về làng

Nhạc: Lê Yên
Thơ: Hoàng Trung Thông
Trình bày: Thúy Lan
5.377 | 327 | 13/01/2010
Bản nhạc
BỘ ĐỘI VỀ LÀNG

Tác giả: Lê Yên 
Phổ thơ: Hoàng Trung Thông
Trình bày: Thúy Lan & Tốp nữ Đài TNVN
***********************************

Các anh đi ngày ấy đã lâu rồi ,
Xóm làng tôi còn nhớ mãi
Ước mong sao đến khi trở lại .
Đón mừng anh vui chiến thắng về qua

Các anh về mái ấm nhà vui
Át tiếng hát câu cười rộn ràng trong xóm nhỏ ( ớ .. ơ )
Các anh về tưng bừng trước ngõ .
Lớp lớp đàn em hớn hở chạy theo sau
Mẹ già bịn rịn áo nâu , vui đàn con ở rừng sâu mới về

Từ lưng đèo dốc đá mù che .
Các anh về xôn xao làng tôi bé nhỏ ( ờ ơ )
Nhà lá đơn sơ nhưng tấm lòng rộng mở ( ơ ơ ơ ơ ơ )
Nồi cơm nấu dở , bát nước chè xanh ngồi vui ( ơ ơ )
Ta kể chuyện tâm tình bên (ơ ờ ) nhau

Nhớ khi  xưa xóm cũ dân nghèo .
Sống thầm đêm dài tăm tối .
Mấy năm qua , ấm no mừng cuộc đời
Cấy hái tốt tươi , vườn đất nhà vun xới . ớ… ơ !

Các anh về đây quê minh nay hớn hở
Ruộng đất quê ta như sóng dềnh biển cả ( ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ )
Giờ đây phấn khởi cuốc bẫm cày sâu , niềm tin thiết tha
Ơn cụ Hồ muôn đời bao  ư ..... la la .

 
Thu gọn

Bình luận (2)

avatar
yeunhacdo1971
Nghe giọng thì giống Tuyết Thanh hơn là Thúy Lan ( Tuấn Văn - TPHCM)
ThanhHaiNam
ThanhHaiNam Biên tập viên 29/11/2011 11:02
Cuốc bộ "hành quân" đêm đi ngày nghỉ hàng tháng trời trèo đèo lội suối, tránh bom đạn giặc mới ra tới được cơ quan văn nghệ ở Việt Bắc. Tôi lại tiếp tục được làm những công việc về âm nhạc. Một hôm tôi nhận được một bài thơ của anh Hoàng Trung Thông mới sáng tác từ khu bốn gửi ra tặng cho. Xem qua một lượt: "Các anh đi ngày ấy đã lâu rồi. Xóm làng tôi còn nhớ mãi. Ước mong sao có ngày trở lại. Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong"... Tôi đã bị bài thơ cuốn hút cả tâm hồn.
Càng đọc càng thấy lời thơ mộc mạc mà chứa chan tình cảm quân dân như cá với nước. Càng đọc càng bị bài thơ lôi cuốn. Mắt "lia" đến đâu, trong có nhạc rung lên đến đấy. Tôi bỗng bật thành giai điệu: "Các anh đi... ngày ấy đã lâu rồi... Xóm làng tôi còn... nhớ mãi!". Cứ thế, tôi quên cả ăn, quên cả ngủ. Tác phẩm thôi thúc ra đời. Tôi giữ nguyên tên của bài thơ làm tên của bài hát: "Bộ đội về làng". - Tôi còn nhớ lắm. Tôi sáng tác bài hát này đúng vào đêm giao thừa.
Năm ấy sao mà trời rét thế. Một chuyện bất ngờ đã xảy ra. Chẳng hiểu tài dân vận của mấy ông văn nghệ sĩ trong cơ quan như thế nào, anh em đã được bà con trong bản cho ít gạo nếp để ăn Tết. Thế là có một ông hò phải gói bánh chưng. Đã gói bánh chưng tất nhiên là phải có thịt, có đậu, có lá dong, có củi... Sống trong rừng, lá dong, củi là thứ trong tầm tay rồi. Nhưng còn thịt, đậu? Phải nói là của hiếm. Vậy mà, xoay xở thế nào, các tướng cũng tìm ra đủ cả. Anh em bàn nhau phải luộc bánh đúng đêm ba mươi, giao thừa vớt bánh... sống lại những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ bên nồi bánh chưng.Lửa bập bùng, than hồng đỏ rực, tôi khoác tấm chăn mỏng ngồi bên bếp lửa. Anh em thì bù khú đủ mọi chuyện tết nhất, kỷ niệm tuổi thơ. Tôi chỉ cặm cụi với những nốt nhạc ghi lên khuôn nhạc trên tờ giấy trắng.
Chuyện đã vãn, bỗng ai đó kêu lên: "Phải rồi! Lê Yên vừa sáng tác vừa canh nồi bánh chưng. Cánh mình chợp mắt một tý kịp dậy đón giao thừa. Thế là tôi lại được giao thêm nhiệm vụ. Vừa sáng tác vừa tiếp củi vào bếp giữ cho lửa cháy đều. Thế rồi mệt quá tôi thiếp đi từ lúc nào không biết, đang mơ mơ màng màng bỗng giật mình tỉnh dậy vì tiếng kêu của ai đó. Thì ra nhằm lúc tôi ngủ, trộm đã vào bê đi cả nồi bánh chưng. Anh em hò nhau đuổi trộm. Tôi lẻo khoẻo đành chỉ còn biết ngồi... trông nhà!
Phải nói là một kỷ niệm mà cả cuộc đời làm văn nghệ không bao giờ có thể quên được và là một phần thưởng vô giá, chẳng huân huy chương nào bằng. Ra giêng năm ấy tôi được dự một lớp chỉnh huấn dành cho các văn nghệ sĩ. Để góp vui cho lớp học ngoài giờ lên lớp căng thẳng thường có văn nghệ xen kẽ, bài hát "Bộ đội về làng" của tôi đã được trình làng vào đúng dịp này.

Thật bất ngờ, hôm ấy lại được Bác Hồ tới thăm lớp học và nói chuyện với các văn nghệ sĩ. Tôi bắt nhịp cho anh em trong tổ học tập của tôi hát. Ai ngờ, cả tổ vừa hát được câu đầu, thì cả hội trường đã ầm ầm hát theo. Thì ra khi chiều tôi tập cho anh em trong tổ hát, các văn nghệ sĩ ở các lán liền kề đã nghe mà học lỏm cả. Thế là tôi vô tình trở thành "Người cầm đũa" cho cả một dàn đại hợp xướng. Bài hát càng vang lên càng sôi nổi, càng say sưa... Tiếng hát vừa kết thúc, Bác Hồ hỏi lại là ai là tác giả.
Thế rồi tôi được Bác gọi lại. Bác khen bài hát hay. Bác thưởng cho tôi điếu thuốc lá. Tiện tay, Bác cho cả lửa. Tôi xúc động đến bàng hoàng. Cả đơi tôi không biết một ngụm rượu, không biết một hơi thuốc lá, nhưng để tỏ lòng biết ơn Bác, tôi đưa lên miệng rít nhẹ một hơi đáp lễ. Nhưng rồi cũng một hơi thế thôi. Điếu thuốc của Bác đã thành phần thưởng tập thể, cứ thế người nọ chuyển tay người kia, mỗi người một hơi... "Các anh đi ngày ấy đã lâu rồi... Xóm làng tôi còn nhớ mãi... Ước mong sao... Đến bao giờ trở lại... Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong...". Bài hát "Bộ đội về làng " của nhạc sĩ Lê Yên mãi mãi còn đi cùng năm tháng....
(Sưu tầm)