Cô du kích Đà Nẵng

Sáng tác: Thanh Anh
Trình bày: Kim Oanh
12.414 | 1.275 | 20/12/2010

(Các nữ du kích Đà Nẵng năm xưa trong ngày gặp mặt)

CÔ DU KÍCH ĐÀ NẴNG
S
áng tác: Thanh Anh.
Trình bày: Kim Oanh.
*****************************

1-
Bạn gái bảo em: "Mi là dũng sĩ"
Em chỉ cười chưa biết nói chi.
Bạn gái hỏi em diệt bao nhiêu Mỹ,
Giữa Đà thành mà Mỹ - Ngụy hoang mang.
Có gì đâu nhiều bạn gái như em
Tuổi tròn đôi mươi tạm rời đèn sách
Bởi tiếng mìn Lê Độ khơi tim em bừng cháy
Anh Trỗi tươi cười giục bước em đi
Không chịu làm người dân ngột ngạt chốn lao tù
Khi tiếng thét căm hờn từ Mân Quang, La Thọ
Khi mỗi ngày giặc tàn phá mọi nơi.
Rồi em đi...
Em ra đi với những ước mơ giữa ngày đầu Xuân
Biển Thanh Khê em đã tới, đường Ngã Năm em đã qua
Về Sân bay, Chợ Mới, Sơn Trà
Ai biết em là quân du kích
Truyền đơn tung trên đường phố Hùng Vương
Cờ đỏ em treo kìa rực rỡ nắng hồng
Cô bác reo vui, kẻ thù khiếp sợ
Ôi... thành tích của em nhỏ bé
Dũng sĩ này xin tặng cả quê hương.

2-
Bạn gái bảo em : "Mi là dũng sĩ"
Em chỉ cười chưa biết nói chi,
Bạn gái hỏi em diệt bao nhiêu Mỹ
Giữa Đà thành mà Mỹ-Ngụy hoang mang.
Có gì đâu nhiều bạn gái như em
Tuổi tròn đôi mươi lên đường diệt Mỹ
Trên bước đường ra trận với bao gương ngời sáng
Anh Trỗi tươi cười giục bước em đi.
Không chịu làm người dân ngột ngạt chốn lao tù
Khi đất nước kêu gọi tuổi thanh xuân lên đường
Ra chiến trường để giải phóng miền Nam
Rồi em đi...
Em ra đi với những ước mơ diệt nhiều giặc Mỹ
Biển Thanh Khê em đã tới, đường Ngã Năm em đã qua
Về Sân bay,  Chợ Mới, Sơn Trà.
Ai biết em là quân du kích.
Diệt tăng xong, em diệt ác trừ gian
Cờ đỏ tung bay kìa rực rỡ nắng hồng
Đất nước reo vui, kẻ thù khiếp sợ.
Ôi...  thành phố quê em đẹp lắm
Lớp lớp người như cuộn sóng biển Đông.
Em còn đi, em còn đi đi mãi xuống đường
Đà Nẵng nổi kèn xung trận
Em xông tới...

Thu gọn

Bình luận (20)

avatar
namdinh24h
Bài hát này có một bản ghi do ca sĩ Kim Tâm thể hiện.Bạn nào có bản này nhạc chất lượng up lên cho mọi người thưởng thức thì thật tuyệt
le thang
le thang 28/02/2013 13:03
Nhớ cách đây chừng 10 năm hay hơn một chút, tôi đi tìm mấy bài hát ngày xưa trên trang mạng của đài tiếng nói Việt Nam (lúc đó còn dùng real). Bài này là một trong những bài tôi muốn tìm nhưng không có. Hồi đó tôi còn không biết bài hát tên gì, và hát về Đà Nẵng. Chỉ nhớ lúc nhỏ hay nghe bài gì có câu "bạn gái hỏi em, diệt bao nhiêu Mỹ giữa đô thành ..." (Tôi không biết nguyên gốc là Đà thành, cứ nghĩ là bài hát chung cho các cô gái biệt động nên viết là đô thành).

Bẵng đi rất lâu không tìm thấy, mãi cách đây mấy năm tôi mới thấy lại trên nhaccachmang.net nên rất vui. Không ngờ bài hát lại viết về con người và mảnh đất ĐN quê hương.

Bản này tuy cũng ghi là của Kim Oanh nhưng nghe không hay bằng bản ở bên kia. Nếu đây đúng là KO thì có thể bên kia là người khác (nhưng bên đó ghi nhầm thành KO). Bản bên kia là bản tôi nghe rất quen, có lẽ là bản vẫn thường phát trên đài phát thanh QN-DN hồi đó.
ThanhHaiNam
ThanhHaiNam Biên tập viên 18/10/2012 12:21
(Khi tiếng thét căm hờn từ Mân Quang, La Thọ)
Quá khứ đã đi qua, nhưng vụ ném bom thảm sát tàn khốc làm 45 em học sinh trường tiểu học Mân Quang (phường Hòa Quý, quận Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng) thiệt mạng vẫn mãi là giây phút kinh hoàng, ám ảnh khôn nguôi đối với người còn sống, những người làm cha, làm mẹ…
Khoảng 9 giờ sáng ngày 16 tháng 3 năm 1965, mọi người đang ra đồng lao động sản xuất, học sinh vẫn đến trường bình thường như mọi ngày, bỗng dưng nghe tiếng gầm rú của bốn chiếc máy bay của Mỹ đến ném bom vào Trường Tiểu học Mân Quang.
Cả trường hôm ấy có tổng cộng 48 học sinh lớp một do thầy giáo Lê Đức Phi (Mười Phi) đứng lớp. Đang trong giờ ra chơi bồng các em ghe tiếng bom dội xuống. Chẳng ai bảo ai, các em hoảng sợ chạy toán loạn tìm chỗ nấp. Nhưng trước sức tàn phá kinh hoàng của những quả bom, khi chưa kịp tìm đến hầm bí mật thì 43 em đã tử nạn tại chỗ.
Có 5 em chạy kịp xuống hầm nhưng chỉ có 3 em may mắn còn sống, còn hai em khác do bị thương quá nặng nên cũng tử vong sau đó một ngày. Đó thực sự là một ngày thảm khốc nhất của người dân Mân Quang.
Với sức tàn phá của bom và hàng tấn đạn rốc két ném xuống Trường tiểu học Mân Quang, thi thể các em chẳng mấy ai còn nguyên vẹn, có em bị vùi sâu dưới đất hơn 2m.
Ngoài ra còn có 42 ngôi nhà, 2 nhà thờ và một trường học bị cháy trụi. Một gia đình gồm người mẹ và 3 con nhỏ đều chết thảm thương trong một hố bom.
Sau trận bom bắn phá ác liệt đó, một em nhỏ 9 tuổi chạy về nói với mẹ: “Mẹ ơi! các bạn của con chết hết rồi”. Nói xong em cũng đã "ra đi" vì sức ép của bom Mỹ. Bà Bông rưng rưng nước mắt nhớ lại khoảnh khắc đáng sợ ấy mà đã từ rất lâu rồi bà cố nén giữ đau thương trong lòng.
Bà lại tiếp tục câu chuyện: Khi khói bụi mờ dần, bà một mạch chạy về tìm con. “Thi thể các em nằm nằm ngổn ngang, trường học tan tành khói bụi, đôi bờ lũy tre làng trốc rễ nằm chênh vênh".
Giọt nước mắt hòa chung với lòng căm phẫn của nhân dân đối với chế độ Mỹ- Ngụy bấy giờ. Bất chấp lưỡi lê và súng đạn, nhân dân trong làng đưa xác 45 học sinh lên tòa thị chính tố cáo.
Thi hài của các em được Mỹ- Ngụy lúc bấy giờ đưa lên xe, chở về bỏ ở bến Đò Xu, và được nhân dân đưa về mai táng tại làng Khái Tây, sau chuyển về làng Mân Quang- nơi xảy vụ ném bom. Làng Mân Quang ngày ấy, cả làng chìm ngập trong không khí tan thương.
Thảm hoạ kinh hoàng mãi khắc sâu trong tâm trí của những người còn sống về ngày lịch sử đáng nhớ này. Các em học sinh trường tiểu học Mân Quang đa số có tuổi đời từ 7-9 tuổi, do một thầy Đức Phi đứng cả ba lớp (lớp 1 đến lớp 3) học chung với nhau, chủ yếu học để biết chữ và tập hát những bài hát tuyên truyền cách mạng.
Anh Trần Quốc Thông, một trong ba người may mắn sống sót (cùng với Lê Thái, Nguyễn Thị Thanh) nhớ lại: Lúc ấy nghe tiếng máy bay gầm rú sát trên mái trường và một quả bom ném xuống gần trường, không ai bảo ai cả thầy lẫn trò hốt hoảng chạy đến hầm trú ẩn nhưng không kịp.
Rồi, anh theo gia đình ly tán sang nơi khác tránh địch, một sự thay đổi quá đột ngột về bạn bè, về thầy và lớp học, nó làm anh ngỡ ngàng chới với. Hình ảnh của trường lớp cứ vang vọng đâu đây mỗi khi ghé lại thăm di tich khu mộ ngày nay.
Theo Tuyết Phan
Nguyễn Viết Thạch
Nguyễn Viết Thạch 19/04/2012 21:46
Kính gửi BQT. Phần lời có một chỗ chưa đúng, nghe không rõ ý nghĩa, đề nghị sửa lại. Câu 14 (cả ở 2 đoạn) là "Cờ đỏ tung bay kìa RỰC RỠ nắng hồng". Các bạn sửa lại nhé. Cảm ơn.
lanphuong
lanphuong 19/04/2012 10:18
cảm ơn bác THN. Tôi rất yêu thích bài hát này. Tươi vui, hồn nhiên mà hùng dũng
1/4