Cô giáo Tày cầm đàn lên đỉnh núi

Bản nhạc

CÔ GIÁO TÀY CẦM ĐÀN LÊN ĐỈNH NÚI

Sáng tác: Văn Ký.
Trình bày: Thanh Huyền - Tốp nữ CMNDTƯ.

*
Cô giáo Tày cầm đàn lên đỉnh núi
Tính tình tang đàn cô hát bên nương trên bản Mèo.
Cô tìm ai
Tìm người yêu đang đứng đợi bên bờ suối chắc
Không, không, không...
Cô đi tìm dạy đàn em nhỏ chưa biết chữ trên đỉnh núi cao.
Ơ... Cô giáo Tày chăm quá, Đảng đưa lên đây giúp người Mèo
Tự bàn tay cô dựng nên ngôi trường mới đấy
Tay đóng bàn, tay đóng ghế, tay cầm sách, tay cầm đàn.
Nghe cô giáo đàn vui các em đến trường đi học
Giờ học xong bên suối trong dưới nắng chiều
Cô tắm giặt cho các em.
Chim én về gọi rừng lên đường mới
Tiếng đàn ai còn vang mãi bên tai
Cô giáo Tày như nương mùa Xuân
Người Mèo ta đã trồng bên dòng thác lớn
Như hoa ban xinh tươi nở rộ trên đồi khi nắng mới soi tỏa khắp nơi.

* *
Cô giáo Tày đừng về ta giận đấy
Mái trường đây, người với rẫy nương cao vẫn đợi chờ
Cô về đâu
Cùng người yêu đi đánh giặc nơi tiền tuyến chắc
Không, không, không...
Cô đã trở về cùng bản Mèo đang trông ngóng đêm ngày nhớ mong.
Ơ... Cô giáo Tày thương quá, Đảng đưa lên đây giúp người Mèo
Dành tiền lương cô để nuôi em nào thiếu thốn
Đẹp mối tình yêu giai cấp, người Mèo cũng như người Tày.
Nghe cô giáo đàn vui các em đến trường đi học
Giờ học xong đêm đã khuya dưới ánh đèn
Cô vá quần áo cho các em.
Đoạn kết chia 2 bè :
Bè 1 : Ơ...ơ.. Núi rừng này nhớ ơn Bác hát bài ca...
Người Mèo ta biết đọc...Khi trời sáng.. Núi rừng ta...
Nghe vui quá ..(ơ ) núi xa ./.
Bè 2 : Nhớ nước nguồn chảy từ trên ngọn suối
Núi rừng ta lòng ghi nhớ câu ca
Ơn Bác Hồ đưa cô về đây
Người Mèo ta biết đọc, ta đã biết viết
Như sương tan, khi tiếng gà rừng gáy dồn
nghe vui quá (ơ ) vang vọng núi xa ./.

Bình luận (9)

  1. Nguyên
    Haizz! Nhưng giáo viên ngày nay liệu có đẹp như trong bài hát hay không?!
  2. TH
    Một bài ca về Nhà Giáo rất hay.
  3. Lena
    Cảm ơn bạn ThanhHaiNam về bài viết rất hay và cảm động nhân ngày Nhà Giáo 20/11.
  4. Nguyễn Thanh

    Nghề dạy học- nghề cao quý, thiêng liêng, thanh cao đã được thơ ca, nhạc, hoạ tôn vinh. Cảnh thầy đồ dạy học đã đi vào tranh dân gian Đông Hồ nổi tiếng như Thầy đồ Cóc dạy học. Nhiều bài hát hay ngợi ca nghề dạy học như Cô đi nuôi dạy trẻ, Bài ca người giáo viên nhân dân (Hoàng Vân), Bụi phấn (Vũ Hoàng & Lê Văn Lộc), Trường làng tôi (Phạm Trọng Cầu), Tiếng đàn cô giáo Tô Thị Rĩnh, Người Mèo ta có chữ rồi…

    Và những vần thơ viết về thầy cô về mái trương, về kỷ niệm tuổi học trò không phải là ít. Có thơ ca ngợi, cảm thông, xẻ chia những vui, buồn, khó khăn gian khổ của các thầy cô ở vùng núi, vùng sâu, vùng xa. Nhà thơ Lê Đình Cánh đã cảm thông với nỗi vất vả, cực nhọc của các cô giáo vùng cao:

    Em đi “bán chữ" trên rừng
    Đã qua mặn ngọt đã từng cay chua.
    Đất nghèo, chữ ít người mua
    Ế “hàng" không nỡ phân bua nửa lời
    (Em đi)

    Có thơ khắc ghi công ơn, kỷ niệm của tình thầy trò ở nhiều thế hệ. Nhà thơ Lê Văn Lộc đã có bài Bụi phấn được nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc: Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơi/ Có hạt bụi nào vương trên bục giảng/ Có hạt bụi nào vương trên tóc thầy/ Em yêu phút giây này/ Thầy em tóc như bạc thêm/ Bạc thêm vì bụi phấn/ Cho em bài học hay/ Mai sau lớn lên người/ Làm sao có thể quên/ Ngày xưa thầy dạy dỗ/ Khi em tuổi còn thơ…

    Có bài nói về sự hy sinh của các thầy nơi chiến trường, hoặc những thầy đi bộ đội sau chiến tranh là một thương binh, vẫn trở về với bảng đen phấn trắng:

    Tôi nhìn tay thầy viết
    Một bàn tay trái thôi
    Tôi nhìn miệng thầy cười
    Một nét cười tươi lạ
    … Giọng nói trầm bình thản
    Đưa tôi về xa xăm

    (Thầy giáo thương binh- Chu Huy).

    Có những vần thơ ngậm ngùi, nuối tiếc của trò đối với sự ra đi của thầy. Nhà thơ Ngọc Bái một lần về thăm thầy giáo cũ thì thầy đã nằm lại chiến trường. Anh chỉ còn biết ngậm ngùi lặng đi trước di ảnh thầy và chia buồn cùng cô giáo-thiếu phụ:

    Tiếp đón tôi là một người thiếu phụ
    Không còn khăn tang nhưng tóc trắng nửa mái đầu.
    Tôi nhìn lên tấm ảnh bạc màu
    Thầy giáo tôi không hề đổi khác
    …Nín lặng trong tôi những lời an ủi
    Tự dưng tôi buột miệng: Thầy ơi!

    (Về một người thầy)

    Và cũng có những bài thơ nói về nỗi đau nhân tình thế thái của chính các thầy viết ra trước sự xuống cấp về đạo đức ở một bộ phận học sinh, tiêu biểu như bài Xa lạ của nhà giáo, nhà thơ Đặng Hiển, đã nêu hiện tượng một học sinh khi công thành danh toại, tình cờ gặp lại thầy giáo cũ, đã lờ đi không chào, cứ như người ở Hoả tinh rớt xuống:

    Vì sao ánh mắt em nhìn
    Như người xa lạ gặp trên xe tàu?
    … Hay là em mãi bước lên
    Trường xưa lớp cũ lỡ quên nhớ về?

    (Xa lạ)

    Trong khi đó lại có những học trò khi đã làm nên ông nên bà, có chức trọng quyền cao, có xe du lịch đời mới, vẫn thường xuyên tới thăm thầy giáo cũ. Và khi đã nghỉ hưu rồi vẫn đạp xe cọc cạch tới thăm thầy:

    Năm nay em nghỉ hưu rồi
    Đạp xe một quãng đường chơi thăm thầy.
    … Ghế sang ngồi chỉ một thời
    Tránh sao xanh cỏ về nơi vĩnh hằng.

    (Với thầy giáo cũ - Phạm Đình Ân)

    Nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Bùi Vợi trong bài giới thiệu tập tuyển thơ Thầy giáo và nhà trường đã viết: Đạo đức và tình nghĩa, chỉ mấy chữ tưởng chừng khô khan ấy mà thế hệ này đến thế hệ khác thay nhau giữ gìn như giữ vàng mười của phẩm giá, của lối sống, của đạo lý dân tộc. Không còn đạo đức, không còn tình nghĩa, thì dù có sống với nền văn minh vật chất nào, con người cũng chỉ là bầy-thú-giàu-sang mà thôi. Nhiều thầy cô có người đã trở về với cát bụi, có người đã về hưu, có người còn đang trên bục giảng… tất cả đều sống mãi trong tâm tưởng nhiều thế hệ học trò. Cô giáo Thái Dương Liễu ở Nghệ An đã thay mặt chúng ta thắp nén nhang tưởng niệm các thầy cô đã khuất trong ngày vui hôm nay:

    Run run em đặt vòng hoa
    Khóc thầy cho cả người xa chưa về.

    (Thầy)

    Bác Hồ – người thầy vĩ đại của dân tộc- đã dạy: Vì hạnh phúc mười năm phải trồng cây. Vì hạnh phúc trăm năm phải trồng người, và cố Tổng Bí thư Lê Duẩn đã nói: Càng yêu người bao nhiêu, càng yêu nghề bấy nhiêu. Tôi xin trích mấy vần thơ trong bài Trồng cây xanh của Định Hải, nhà thơ có nhiều tác phẩm thành công viết cho lứa tuổi học trò để khép lại bài viết nhỏ này:

    Những hàng cây xanh tôi trồng, tôi tưới
    Đang bắt rễ vào lòng đất phì nhiêu
    Đang cuốn nhựa xanh lên cành lá mới
    Những học trò tôi đó rất thương yêu

    Lê Xuân

  5. khottabit59
    khottabit59
    Sao cả tuần nay không thấy bác Lão nông đâu nhỉ? Chẳng nhẽ bận lợn gà...đến nỗi quên cả anh em hay sao bác ơi?