Có phải em mùa Thu Hà Nội

Bản nhạc

CÓ PHẢI EM MÙA THU HÀ NỘI

Sáng tác: Trần Quang Lộc.
Thơ: Tô Như Châu
Trình bày: Tô Lan Phương.
********************************


Tháng tám mùa Thu, lá khởi vàng chưa nhỉ
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm
Có phải em là mùa Thu Hà Nội
Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm
Có phải em mùa Thu xưa.

Có bóng mùa Thu thức ta lòng sang muà
Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn
Có phải em là mùa Thu Hà Nội
Ngày sang Thu anh lót lá em nằm
Bên trời xa sương tóc bay.

Thôi thì có em đời ta hy vọng
Thôi thì có em sương khói môi mềm
Có phải em là mùa Thu Hà Nội
Nghe đâu đây lá úa và mi xanh
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát.

Có chắc mùa Thu lá rơi vàng tiếng gọi
Lệ mừng gặp nhau xôn xao phím dương cầm
Có phải em là mùa Thu Hà Nội
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về
Ơi mùa Thu của ước mơ.

Nghìn năm sau ta níu bóng quay về
Ơi mùa Thu của ước mơ....

Có phải em mùa thu Hà Nội"

Tô Như Châu

Tháng tám mùa thu
lá khởi vàng em nhỉ
Từ độ người đi
thương nhớ âm thầm

Chiều vào thu nghe lời ru gió
Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên
Mắt nai đen mùa thu Hà Nội
Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương

May mà có em cho đường phố vui
May còn chút em trang sức sông Hồng
Một sáng vào thu bềnh bồng hương cốm
Đường Cổ Ngư xưa bắt bước phiêu bồng

Thôi thì có em đời ta hy vọng
Thôi thì có em sương khói môi mềm
Có phải em mùa thu Hà Nội
Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát
Lững thững Hồ Tây một dáng Kiều
Có phải em mùa thu Hà Nội
Nghìn năm sau níu bóng quay về

Phải nơi đây miền Thanh, Nghệ Tĩnh
Phải nơi đây Hồng Lĩnh - Ba Vì
Phải nơi đây núi Nùng, sông Nhị
Lớn dậy con người đất Tổ Hùng Vương
Anh sẽ đi
Cả nước Việt Nam yêu dấu
Đẹp quê hương gặp lại tình người
Bước nhỏ long lanh hồn nghệ sĩ
Mơ Quang Trung vó ngựa biên thuỳ
Ngày anh đi
Nhất định phải có em
đường cỏ thơm giong ruổi
Sẽ ghé lại Thăng Long
thăm Hoàng Thành, Văn Miếu
chắc rêu phong đã in dấu bao ngày

Đã nghe
bập bùng trống trận
Ngày chiến thắng Điện Biên
Sáng hồn lửa thiêng
Xuôi quân về giữ quê hương
Hôm nay mùa thu
Gió về là lạ
Bỗng xôn xao con tim lời lá
Bỗng xôn xao rơi vàng tiếng gọi
Lệ mừng gặp nhau ngàn phím dương cầm

Có phải em mùa thu Hà Nội
Ngày sang thu lót lá em nằm
Bên trời xa sương tóc bay
Hà Nội ơi em có hay
Quê hương thần thoại hiển linh hồn sông núi
Nắng thu muôn màu rực rỡ trong hồn anh

Đà Nẵng, tháng 8-1970.

Bình luận (1)

  1. ThanhGiang

    Viết về mùa thu đẹp như thế. Phổ nhạc cho thơ cũng hay như thế, nhưng cả nhà thơ Tô Như Châu tác giả của bài thơ và nhạc sĩ Trần Quang Lộc đều chưa từng đến Hà Nội.
    Nhà thơ Tô Như Châu sinh ra tại Đà Nẵng. Thuở trẻ, trong xóm nhỏ ông ở nằm trên bờ biển Sơn Trà, Đà Nẵng có nhiều cô gái gốc Hà Nội di cư vào Nam. Các cô gái thật xinh xắn dễ thương làm cho trái tim tác giả mơ tưởng về một mùa thu Hà Nội nhưng khi đó đã quá xa xôi vì ở bên kia bờ giới tuyến. Trong tâm trạng đó ông đã sáng tác bài thơ vào năm 1970.

    Nhạc sĩ Trần Quang Lộc người đã phổ nhạc rất thành công bài thơ này cũng sống tại Đà Nẵng và chưa từng đến Hà Nội, thế mới biết Hà Nội luôn chiếm một góc thiêng liêng trong trái tim người Việt, cả những người sống trong lòng Hà Nội và những người chưa được đến Hà Nội bao giờ.