Gửi em ở cuối sông Hồng

Bản nhạc

GỬI EM Ở CUỐI SÔNG HỒNG

1-
Anh ở biên cương nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
Ở nơi đấy mùa này con nước lắng phù sa in bóng đôi bờ.
Anh ở biên cương biết là em năm ngóng tháng chờ
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Nên ngày ngày cùng bạn bè trên chốt
Anh lại xuống sông Hồng cho thỏa lời em mong.
Em ở phương xa, nghe đài báo gió mùa Đông-Bắc
Em thương anh nơi chiến hào gặp rét
Và em thương anh chiều nay đang đứng gác
Lo canh giữ đất trời, áo ấm có lạnh không
Hỡi anh yêu người chiến sĩ biên thùy.
Có gì đâu tấm lòng người chiến sĩ
Có tình yêu bốn mùa sưởi ấm (bốn mùa vẫn ấm)
Dù gió mưa (dù mùa đông)
Vì rằng em luôn ở bên anh.

2-
Em ở phương xa nơi con sông Hồng chảy về với biển
Ở trên anh đầu nguồn biên giới, cuối dòng sông nơi ấy quê nhà
Em ở phương xa, cách mười sông ba núi bốn đèo
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Đem lòng mình gửi về miền biên giới
Sông chẳng nói nên lời nhưng nặng tình yêu thương.
Anh ở biên cương sương lạnh giá biết mùa Đông tới
Nơi quê hương em bước vào vụ mới
Rằng anh thương em đồng quê chưa cấy hết
Tay em ngập dưới bùn, cấy lúa thẳng hàng không
Hỡi em yêu ở cuối sông Hồng.
Thấy dòng sông sóng ngầu lên sắc đỏ
Biết là anh nhớ về em đó (nhớ về anh đó)
Là chiến công (là niềm tin)
Là tình yêu anh gửi cho em
Là tình yêu em gửi cho anh
Anh gửi cho em...
Em gửi cho anh...
Anh gửi cho em...

Bình luận (18)

  1. Pham Quynh 2

    Đúng như trong tên đã đặt cho bài thơ - bài hát, nơi đó - "ở cuối sông Hồng" là quê hương anh.

    Dương Soái sinh ra và lớn lên trên quê hương Chuyên Ngoại (huyện Duy Tiên), một vùng đất giàu trầm tích văn hóa, nơi hạ du sông Hồng lắng đọng phù sa. Sinh năm 1950, bước vào tuổi 18, Dương Soái thoát ly gia đình, gia nhập đoàn công nhân địa chất. 11 năm thầm lặng đi tìm quặng mỏ nơi núi rừng Hoàng Liên Sơn (ngày nay thuộc địa phận hai tỉnh Lào Cai và Yên Bái) cũng là ngần ấy năm anh làm thơ, gia tài lúc đó mới có độ vài chục bài. Thơ Dương Soái nặng nghĩa tình, đăng trên nhiều tạp chí, tờ báo, được nhiều giải thưởng văn học ở tỉnh và ở trung ương.

    Tháng 2 năm 1979, Dương Soái chuyển sang làm phóng viên chiến trường ở mặt trận biên giới Lào Cai, tận mắt chứng kiến cảnh chiến tranh khốc liệt, tinh thần chiến đấu dũng cảm, ngoan cường của bộ đội ta, đặc biệt là các chiến sĩ chặn giữ chốt. Vào một ngày, lúc tạm yên giữa hai trận đánh, dưới mái nhà lá ở Phố Lu, trong tâm trạng của một người lính nơi chiến trận, anh đã viết bài thơ tràn đầy cảm xúc nhớ thương gửi người yêu ở hậu phương, nơi quê hương Duy Tiên - Hà Nam ở cuối sông Hồng (xin trích một số đoạn trong bài thơ):

    Gửi em ở cuối sông Hồng


    Anh ở Lào Cai
    Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
    Tháng Hai, mùa này con nước
    Lắng phù sa in bóng đôi bờ

    Biết em năm ngóng, tháng chờ
    Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
    Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt
    Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong

    Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông
    Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét
    Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết
    Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?

    Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng...
    Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy
    Em ra sông chắc em sẽ thấy
    Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.
    ...
    Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng

    Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ

    Là niềm thương anh gửi về em đó

    Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.

    Ngay sau khi gửi đi, "Gửi em ở cuối sông Hồng" đã được đăng ở rất nhiều tờ báo, tạp chí và các tuyển tập văn thơ; điều đặc biệt là bài thơ đã trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu, luôn có trong ba lô bộ đội ta hồi đó. Dương Soái còn nhớ mãi, vào một buổi sang năm 1980, anh nghe một người bạn báo tin: "Gửi em ở cuối sông Hồng của anh đã được Nhạc sĩ Thuận Yến phổ nhạc rồi. Đài Tiếng nói Việt Nam vừa phát đi. Hay lắm!". Dương Soái phấn chấn và cảm động vô cùng. Thế là đứa con tinh thần sâu nặng nghĩa tình của anh đã được cả nước biết đến, đã đến với các chiến sĩ trên khắp vùng biên cương Tổ quốc đang ngày đêm canh thù, với nỗi nhớ quê hương vời vợi. Bài hát liên tục được thính giả cả nước yêu cầu nhà đài phát lại. Từ đó, tên Dương Soái đã gắn liền với "Gửi em ở cuối sông Hồng" cùng Nhạc sĩ Thuận Yến.

    Vào một ngày năm 1981, anh Sum người Mường, Giám đốc nhà máy thuỷ điện Thác Bà (Yên Bái) gọi điện và mời Dương Soái đến nhà uống rượu, lí do là có khách quý. Dương Soái đến, thật bất ngờ và mừng rỡ, khách chính là vợ chồng Nhạc sĩ Thuận Yến. Vừa lên hồ Thác Bà nghỉ mát, Nhạc sĩ đã vội tìm cho bằng được Nhà thơ để cảm ơn và bày tỏ những lời tri kỉ. Lần đầu tiên hai tác giả của "Gửi em ở cuối sông Hồng" gặp nhau và uống rượu. Dương Soái thầm cám ơn Nhạc sĩ Thuận Yến, người đã nhuận sắc và chắp cánh cho thơ ông bay xa, rồi đọng mãi trong lòng những người yêu nhạc, yêu thơ. Bởi rằng, mở đầu bài thơ, anh viết: "Anh ở Lào Cai/ Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt", là nói về một địa chỉ cụ thể, một trong nhiều trận địa tuyến đầu rát bỏng lửa đạn; khi Nhạc sĩ Thuận Yến phổ nhạc có sửa đôi chữ, thành: "Anh ở biên cương/ Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt" thì "Gửi em ở cuối sông Hồng" mang được tính phổ rộng hơn, thơ theo nhạc tràn khắp dải biên cương phía đầu nguồn sông Hồng Tổ quốc. Và nữa, trong thơ, Dương Soái thể hiện nỗi nhớ thương của người lính về người yêu ở hậu phương, thì trong nhạc, Nhạc sĩ Thuận Yến đã thêm phần "hồi âm" nỗi nhớ thương của người con gái hậu phương gửi người chiến sĩ nơi biên cương. Bài thơ đã trở thành bài hát giao duyên nam/nữ, rộn rã âm hưởng âm nhạc hiện đại, lại đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc, thể hiện rất rõ trong sinh hoạt dân ca, dân nhạc truyền thống của trai/gái vùng châu thổ sông Hồng, trong đó có dân ca vùng ngã ba sông Móng quê hương Hà Nam.

    "Gửi em ở cuối sông Hồng" thi với nhạc hòa quyện, thể hiện được tính thời sự, thời đại, mang đậm tính dân tộc nên thấm đẫm tâm hồn Việt, sẽ còn sống mãi với thời gian.

  2. anhhhp
    Khi bài hát này ra đời thì chúng tôi cũng đang ở trên biên giới, qua Radio, cả đơn vị chúng tôi ai cũng thuộc và nghêu ngao hát bài này vì nó hợp với nỗi lòng, tâm trạng của chúng tôi
  3. Lê Anh Xuân
    Bài này hẳn mọi người đều biết Nhạc sỹ Thuận Yến phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của tác giả Dương Soái. Ông làm thơ khi ông đang tham gia quân ngũ ở biên giới Lào Cai. Bài thơ được đăng báo Quân đội thời đó thì phải? và đã được Nhạc Sỹ bắt đúng mạch chảy hòa quyện "nhạc trong thơ - thơ trong nhạc", một tác phẩm hay, để đời mà chúng ta - những
    người yêu nhạc mới có dịp thưởng thức và được hát (nếu có năng khiếu). Tôi cũng tham gia quân ngũ ở thập kỷ 80 và cũng rất thích bài hát này. Vì vậy, khi những năm đang ở quân ngũ tôi cũng thường xuyên hát. Sau này, vào năm 2000, tôi có tham gia Hội diễn văn nghệ của Ngành, hát bài hát này song ca cùng một bạn nữ. Bài của tôi ngoài đạt giải cao còn được chọn đi tham gia Hội diễn quần chúng ở cấp Bộ. Vì vậy, có thể nói đó là một kỷ niệm trong đời tôi. Tôi ghi nhận và cảm ơn các Nghệ sỹ tên tuổi đã hát thành công xuất sắc bài hát này. Rất cảm ơn Tác giả Dương Soái, cảm ơn Nhạc sỹ Thuận Yến! Cảm ơn trang "bài ca đi cùng năm tháng". Bạn "người đa cảm" vào mạng gõ ca sỹ Tiến Thành để xem báo viết ca ngợi về Anh và tải ảnh đại diện của Anh ấy nhé, có đấy vì tôi cũng đã tải mà.
  4. dangdung
    là một người lính vào năm đó bài hát này làm cho tôi nhớ lại đời quân ngũ gian nan,nhưng đầy hào hùng, nay nghe lại thấy sao bồi hồi đến thế
  5. anh hoa

    Bài hát này Thanh Hoa và Tiến Thành hát hay nhất , Còn có một lần Ái Vân và Quang Huy hát cũng hay nhưng không chau chuốt bằng.