Hà Nội đêm

HÀ NỘI ĐÊM



Ta mến yêu Hà nội vào đêm sau biết bao bộn bề hối hả
Ta mến yêu Hà nội vào đêm
Giữa êm đềm thành phố thật mình hơn.
Đêm mơ màng đêm mượt như nhung
Mặt trời ngủ trong căn phòng khép cửa
Thành phố thức với bao điều kỷ niệm
Dạ hương bay mơ mộng một tình yêu.
Đèn tỏa sáng (xanh màu) lên đèn trên ngõ lối
Gió dịu dàng ve vuốt say mê
Ta gõ cửa trở lại thời yêu dấu
Tận cùng đêm hào phóng đón ta về.
Sương thả giọt êm đềm trên mái phố, thả giọt êm đềm
Hà nội đêm, Hà nội đêm...



Bài thơ gốc:


ĐÊM HÀ NỘI 
Tác giả: Đoàn Mạnh Phương

Ta mến yêu Hà Nội về đêm
Sau ông ã thường ngày, có một Hà Nội khác
Không xô bồ, bon chen, gấp gáp
giữa êm đềm
thành phố thật mình hơn...

Đêm mơ màng, đêm mượt như nhung
Mặt trời ngủ trong căn phòng khép cửa
Thành phố thức với bao điều quyến rũ
Dạ hương bay
mơ mộng một tình yêu...

Đèn tỏa sáng, xanh mềm trên ngõ lối
gió dịu dàng ve vuốt say mê
Ta gõ cửa trở lại
thời yêu dấu
Tận cùng đêm
hào phóng đón ta về...

Ta ao ước
sau một ngày mệt mỏi
Hà Nội có giây phút để được thật là mình
Thành phố sống
với từng trang cổ tích
Xin được yêu Người
như yêu một người yêu...

Tạp chí Sóng nhạc 6-1994
 

Bình luận (8)

  1. Ngọc Thạch

    Chào bạn Ngô Thế Hùng. Rất tiếc là BBT chưa tìm được bản nhạc, khi nào có BBT sẽ đăng lên.

  2. Ngô Thế Hùng

    Xin hỏi có bản nhạc của bài này không ạ?


  3. Nguyễn Hồng Danh
    Nguyễn Hồng Danh
    Kính đề nghị bác CCB sửa lại: Tạp chí sóng nhạc 6.1994 chứ không phải 1964 bác nhé.
  4. CCB
    Gửi bạn Nguyễn Hồng Danh.
    Theo như lời thơ bạn chép thì câu đầu của khổ thơ thứ ba là "Đèn toả sáng xanh mềm trên ngõ tối", nhưng ca sĩ hát câu này tôi nghe không phải chữ "xanh mềm", mà giống như "lên đèn", nên tôi tạm ngoặc đơn chữ "xanh mềm" và tô đậm chữ "lên đèn" để chờ các ý kiến thẩm định.
    Thân mến!
  5. Nguyễn Hồng Danh
    Nguyễn Hồng Danh
    Đây là nguyên tác bài thơ
    ĐÊM HÀ NỘI
    Tác giả: Đoàn Mạnh Phương (tác giả không chuyên)
    Ta mến yêu Hà Nội về đêm
    Sau ồn ã thường ngày có một Hà Nội khác
    Không xô bồ bon chen gấp gáp
    Giữa yên bình thành phố thật mình hơn.

    Đêm mơ màng đêm mượt như nhung
    Mặt trời ngủ trong căn phòng khép cửa
    Thành phố thức với bao điều quyến rũ
    Dạ hương bay mơ mộng một tình yêu

    Đèn toả sáng xanh mềm trên ngõ tối
    Gió dịu dàng ve vuốt say mê
    Ta gõ cửa trở lại thời yêu dấu
    Tận cùng đêm hào phóng đón ta về

    Ta ao ước sau một ngày mệt mỏi
    Hà Nội có phút giây để được thật là mình
    Thành phố sống với từng trang cổ tích
    Xin đựơc yêu Người như yêu một người yêu…