Hà Nội niềm tin và hy vọng

Sáng tác: Phan Nhân
Trình bày: Trần Khánh
26.237 | 1.915 | 30/11/2009
Bản nhạc

HOÀN CẢNH RA ĐỜI BÀI HÁT DO CHÍNH NHẠC SĨ PHAN NHÂN VIẾT: (Bài đăng trên

Báo Người Lao động,Thứ ba, 24/12/2002)

 

Dệt nêntiếng ca át tiếng bom rền!

 

ÂM NHẠC. - Nhạc sĩ Phan Nhân đã sống và chiến đấu trong 12 ngày đêm B.52 rải thảm Hà Nội. Chính trong khoảnh khắc tự hào và anh dũng đó, ông đã hoàn thành ca khúc nổi tiếng “Hà Nội,
niềm tin và hy vọng
”.

 



 

 


picture avatar

 

Nhạc sĩ Phan Nhân

 

Hà Nội đó, niềm tin yêu hy vọng/Của núi sông hôm nay và mai sau/ Chân ta
bước lòng ung dung tự hào/ Kìa nòng pháo vẫn vươn lên trời cao...

 

Những ánh chớp chói lòa cả một vùng trời Hà Nội. Rền rền, âm vang những tiếng nổ liên hồi. Rực hồng như đám cháy xăng dầu. Còi hụ. Đèn vụt tắt. Tiếng hát, tiếng đàn cũng đột nhiên im bặt. Có tiếng máy bay rền rĩ nặng nề. Đèn chớp từ trên cao nhiều nghìn mét. Hàng bầy máy bay Mỹ. Các cỡ pháo đan chéo như thoi đưa trên nền trời Hà Nội. Chớp lóe ùng oàng. Mịt mùng lửa khói. Hàng loạt tiếng bom rền dậy đất. Đích thị là B.52.
Hà Nội đang kiên cường giáng trả. Tôi nhìn đồng hồ: 19 giờ 40 ngày 18-12-1972.
Lần đầu tiên đụng độ với B.52 quả tình cũng ớn!

 

Bất chấp sự cản ngăn của tự vệ cơ quan Đài Tiếng nói Việt Nam, tôi chụp vội lên đầu chiếc mũ sắt Liên Xô vẫn mang theo bên mình, vọt ra khỏi hầm trú ẩn, chạy vụt lên sân thượng lầu 4 ngôi nhà cao nhất 58 Quán Sứ, lòng đầy xúc động trước cuộc chiến quyết liệt và hào hùng. Hà Nội đỏ trời đạn bom. Miểng đạn đan vèo vèo. Bất chấp! Tôi phải tận mắt nhìn Hà Nội chiến đấu từ trên cao. Hầm trú ẩn thì an toàn nhưng quá ngột ngạt đối với tôi. Tôi thích có mặt nơi đầu sóng ngọn gió. Từ trước tới nay tôi vẫn thế. Bao phen suýt “hysinh” mà tôi cóc sợ!

 

Tôi là người trong cuộc, tôi phải tận mắt nghe nhìn để viết. Không phải để coi chơi. Hà Nội mến yêu của tôi! Của chúng ta mà cũng là của riêng tôi!

 

Thoáng nghĩ : mấy tay cameraman truyền hình coi vậy mà sướng! Được ở trên cao lại có cả máy quay phim, thu hình trong tay. Mình thì chỉ ghi lại được âm thanh và màu sắc bằng mắt và bằng tai. Thủ công quá cỡ !
Rủi bị thương hoặc bị hy sinh chẳng những không được biểu dương khen thưởng mà còn bị thi hành kỷ luật là đằng khác. Bởi chỗ đứng của tôi hiện tại không phải ở trên này mà là ở dưới kia, dưới hầm trú ẩn kia. Mặc kệ! Làm cách mạng đôi khi cũng phải liều mạng. Miễn là vì lợi ích của cách mạng. Bom chưa chắc trúng,trúng chưa chắc chết. Vậy  là tôi đang ở trên cao. Hạnh phúc biết dường nào!

 

Những mảnh vụn B.52 cháy rực, lả tả rơi như mời như gọi tôi. Nhất định mấy thằng phi công Mỹ phải tung dù. Tôi chưa được tận tay bắt được thằng giặc lái nào kể từ đầu chiến tranh phá hoại của Mỹ đến nay. Đi nhiều nơi, đến nhiều nơi, toàn là việc đã rồi.

 

Tôi muốn tụt ngay xuống đất cũng nhanh nhẹn như lúc lên và băng ra đường. Nhưng rồi lại tiếc, sợ xuống đất rồi không nhìn được rộng,được xa cuộc chiến đêm nay. Cơ hội nghìn năm có một. Kia kìa, một hình ảnh thật hùng tráng : cột ăngten truyền hình 50 m hiện rõ trên nền một máy bay Mỹ cháy đỏ đang rơi giữa trời Hà Nội. Ôi, Hà Nội mến yêu của ta! Không
có máy ảnh trong tay lúc này thật là quá dở ! Dở, quá xá dở !

 

B.52 điên cuồng đánh phá Hà Nội thực sự là cơn hấp hối giãy giụa của kẻ chiến bại, tôi tự nghĩ như vậy. Và tiếp tục ở lại trên cao quay phim bằng mắt, ghi âm bằng tai và nghĩ về mặt nước Hồ Gươm chiều nay hãy còn lung linh, yên ả . Tôi nhủ thầm trong lòng, nếu còn nguyên vẹn đến sáng mai nhất định sẽ đạp quanh Hồ Gươm một vòng xe đạp. Để coi sự đời ra sao?

 

Nhiều đêm sau, trong suốt 12 ngày đêm mùa đông tháng chạp năm 1972, tôi vẫn cứ thích được ở trên cao trong tiếng bom đạn gào rú. Chỉ chuixuống tầng nhà hầm mong manh để viết và để ngủ.

 

Với phong thái ung dung đĩnh đạc cùng với niềm vui tất thắng, quân và dân Hà Nội đã thực sự “dệt nên tiếng ca át tiếng bom rền”. Trận “Điện Biên trên không” lúc mở đầu thì “tiếng bom át tiếng hát” còn khi kết cuộc thi “tiếng hát át tiếng bom”.

 

Và tôi đã viết Hà Nội- niềm tin và hy vọng riêng cho giọng hát Trần Khánh !

 

Nhạc sĩ  Phan Nhân

Lời bài hát: (Bản thu 1)


Mặt hồ gươm vẫn lung linh mây trời,
Càng toả ngát hương thơm hoa Thủ đô.
Đường lộng gió thênh thang năm cửa ô.
Nghe tiếng cười không quên niềm thương đau.
Hà Nội đó, niềm tin yêu hy vọng
Của núi sông hôm nay và mai sau.
Chân ta bước lòng ung dung tự hào,
Kìa nòng pháo vẫn vươn lên trời cao.

Ôi Đông Đô! Hùng thiêng dấu xưa còn in nơi đây!
Ơi Thăng Long! Ngày nay chiến công rạng danh non sông.
Hà Nội mến yêu của ta, Thủ đô mến yêu của ta
Là ngôi sao mai rạng rỡ.
Sáng soi bóng đêm Trường Sơn, lắng trong nước sông Cửu Long,
Nhẹ nhàng bước chân hành quân dệt nên tiếng ca át tiếng bom rền...

Thu gọn

Bình luận (15)

avatar
danmoi
Nghe tiếng cười không quên niềm thương đau! Một câu nhạc ngắn, một đoạn ca từ cô đọng trước những đoạn cao trào nhiều cung bậc cảm xúc như nhắn nhủ đến cả mai sau. Xin mời quý thính giả cùng nhìn lại những thước phim (có lẽ cũng chẳng cần đến lời bình nào nữa) về ngày ấy ở địa chỉ:

http://www.youtube.com/watch?v=4hielqg5ckE
kimtruongluuthuy
kimtruongluuthuy 26/06/2012 14:21
HÀ NỘI-VỚI NHỮNG CHIẾN CÔNG SÁNH NGANG TÀM ĐẤT NƯỚC.HÀ NỘI LINH THIÊNG HỘI TỤ NHỮNG TẦM CAO TRÍ TUỆ.NHỮNG TỰ HÀO MÀ KHÔNG BAO GIỜ PHAI MỜ TRONG MỌI THẾ HỆ CON CHÁU MAI SAU.CÁM ƠN NHẠC SĨ PHAN NHÂN.CÁM ƠN NGỆ SĨ TRẦN KHÁNH.GIỮA BOM RƠI,ĐẠN BAY NHƯNG KHI NGE TRẦN KHÁNH HÁT.CẢ HÀ NỘI VÀO TRẬN..CẢ HÀ NỘI DỆT LÊN TIẾNG CA,ÁT TIẾNG BOM RỀN.TỰ HÀO LẮM VÀ XÚC ĐỘNG LẮM.
toquocghicong
Em thích nhất bác Phan Nhân ở điểm này"Mặc kệ! Làm cách mạng đôi khicũng phải liều mạng"
TH
Giữa những tiếng nỗ xé trời của bom Mỹ trút xuống Hà Nội, mà bác Phan Nhân vẫn bình tĩnh ngồi viết: "Mặt Hồ Gươm vẫn lung linh mây trời"...thật kỳ diệu.
Buzoo7732
Buzoo7732 21/10/2011 14:45
Trần Hiếu, Quang Thọ, Đăng Dương. Đẹp gớm.
1/3