Hát mừng anh hùng Núp

Sáng tác: Trần Quý

Trình bày: Tốp ca Đài TNVN - Hữu Nội

10001 lượt nghe | 613 lượt tải | Đăng ngày: 15-01-2010

Hát mừng anh hùng Núp

Lời bài hát "Hát mừng anh hùng Núp"

 HÁT MỪNG ANH HÙNG NÚP

Sáng tác: Trần Quý.
Trình bày: Hữu Nội & Tốp ca Đài TNVN.
*******************************

 

1-

Đây bất khuất Tây nguyên cao cao
Núi mây điệp trùng gió ào ào
Đây sóng nước sông Ba dâng trào
Người Ba-na như đàn chim đ'rao
Anh dũng nhất đánh Tây Pha-lang
Có anh hùng là chim đầu đàn
Gương anh Núp đánh Tây giữ làng
Rạng soi vinh quang trời Việt nam.

(ĐK)

Từ núi rừng đến cánh đồng khắp nơi
Xa xôi muôn người chào mừng
Học tập gương chiến đấu bền một lòng
Qua gian nan trong bao năm
Gương này soi sáng khắp rừng Tây nguyên
Theo anh Núp đi tiên phong
Cùng núi sông đất nước vùng đứng lên
Còn tranh đấu tới ngày toàn thắng.

2-
Chim có cánh chim bay lên mây
Có Bác Hồ mang trong tim này
Tuy cách núi mênh mông cao dày
Người Tây nguyên tin tưởng không lay.
Chịu đói muối bao năm gian nan
Đốt buôn làng rời lên non ngàn
Theo anh núp Tây nguyên kết đoàn
Từ sợi mây, giữ đến ngọn rau ban.

(ĐK)

(KẾT)
Cho tiếng hát Tây nguyên mai sau
Sáng trong trời Việt Nam muôn màu
Gương anh Núp đánh Tây dẫn đầu
Còn rạng soi vinh quang ngàn năm sau
Còn rạng soi vinh quang ngàn năm sau.

 

Bình luận (2)

Để bình luận, bạn cần Đăng nhập hoặc Đăng ký

ThanhHaiNam 11/01/2012 07:54
Trong tiểu thuyết "Đất nước đứng lên" của nhà văn Nguyên Ngọc, H'Liêu là tên nhân vật vợ Núp. Ở ngoài đời cũng vậy. Đây là người đã cưới Núp làm chồng và đã sinh cho ông một con trai tên là H'rup. Bà H'Liêu đã chết trước khi Núp cùng người con trai tập kết ra miền Bắc năm 1954. Theo phong tục người Bahnar, Đinh Núp đã được dòng họ bên vợ làm lễ nối dây với người em gái H'Liêu là Ch'rơ, khi ấy Ch'rơ hãy còn là một thiếu nữ chừng mười ba tuổi. Núp đã chấp nhận, nhưng rồi cuộc đời anh lại chuyển sang một hướng khác, khi được cách mạng cho ra Bắc. Lời hẹn nối dây với người em gái vợ đành gác lại như bao nhiêu đôi lứa ngỡ hai năm sau tổng tuyển cử sẽ được đoàn tụ bên nhau. Nào ngờ… Thời kỳ tập kết ra Bắc người anh hùng một mình "gà trống nuôi con". Và rồi anh hùng đã gặp giai nhân như một định mệnh. Người đẹp ấy tên là H'Ben, một trang giai nhân người cùng Tây Nguyên như Núp. H'Ben đẹp lại là văn công Tây Nguyên đóng ở miền Bắc, Núp là anh hùng cao lớn đẹp mã và tiếng tăm cả nước ai cũng biết. Họ nên vợ nên chồng như không thể khác. Hai người có với nhau một đứa con chung nhưng người con này bị dị tật bẩm sinh. Cuộc tình đẹp đẽ ấy cũng ngắn ngủi như một câu chuyện lãng mạn khi H'Ben gặp và phải lòng một chàng nghệ sĩ violon người Hà Nội gốc Hàng Đào tên Lê Đức Thịnh. H'Ben bảo rằng khi biết ngươi vợ trẻ nối dây của Núp là Ch'rơ còn sống, tôi không thể lấy Núp. Phải trả Núp về cho Ch'rơ… Núp đành lòng chia tay H'Ben trong niềm đau khổ khi H'Ben về với Thịnh đưa theo đứa con tật nguyền của hai người. Nhưng cuộc đời vẫn có những câu chuyện y như… tiểu thuyết. Năm 1963 Núp trở về Nam chiến đấu. Vượt Trường Sơn mấy tháng, Núp lại về với Tây Nguyên hùng vĩ. Tại xã Kroong, nay là thị trấn Dân Chủ, huyện Kbang, Núp thành cán bộ cơ sở nằm vùng suốt thời chống Mỹ. Tuy gần quê hương nhưng vì nhiệm vụ mãi đến năm 1967 tổ chức mới móc nối được để đưa người vợ trẻ mười mấy năm trước nối dây ra "cứ" với ông. Bà Ch'rơ lại thành vợ Núp và là người kề cận ông chăm lo phục vụ ông từ đó… Họ hạnh phúc được gặp lại nhau, đoàn tụ bên nhau dù cuộc sống kháng chiến đầy gian nan vất vả. Bà Ch'rơ đã là người đàn bà cuối cùng bên ông cho đến những năm cuối đời ở khoa Nội 4 - BV tỉnh Gia Lai. Họ đã không có may mắn có được đứa con chung. Sau khi đất nước thống nhất, bà H'Ben cũng đã đưa gia đình về Gia Lai. H'Ben làm Hiệu trưởng Trường VHNT tỉnh, còn nghệ sĩ Đức Thịnh là GĐ Trung tâm Văn hoá - Thông tin tỉnh. Người con trai của H'Ben với nghệ sĩ Đức Thịnh là diễn viên Đoàn Nghệ thuật Đam San. Anh hùng Núp công tác bên cơ quan mặt trận tỉnh. Họ vẫn gặp nhau trên tình đồng chí thân thiết ngoài nỗi niềm "cố nhân" cất giấu trong lòng. Điều quý giá nhất H'Ben làm được là đã nuôi nấng đứa con chung với Núp chu đáo dù người con này nay ngoài bốn mươi tuổi mà vẫn ngây ngô bệnh tật… Bây giờ thì H'Ben đã bán nhà thành phố để về làng, một ngôi làng xa nhất tỉnh và bà là người vất vả nhất, khi bên cạnh bà còn có thêm ông Thịnh bệnh tai biến nặng. Gánh nặng cuối đời và thiên tình sử như một tiểu thuyết lãng mạn của bà, có lẽ chỉ mình bà hiểu. Sau khi Núp mất năm 1999, bà Ch'rơ cũng đã dọn về làng ở với cô con dâu của Núp tên Giang Năm. Bà dọn về nơi ấy bởi mảnh đất S’tơ là nơi có bao nhiêu kỷ niệm vui buồn đời bà. Nơi bà ngày xưa là thiếu nữ ngây thơ, chấp nhận làm vợ Núp năm 13 tuổi theo tục nối dây… Hiện bà đang ở cùng Giang Năm là vợ H'rup, con trai đầu của Núp với H'Liêu, gọi Ch'rơ bằng dì. Giang Năm là vợ hai của H'rup, họ có một cô con gái xinh xắn trước khi H'rup mất cách đây mấy năm. Nơi ấy, làng S'tơ, làng Kông Hoa nổi tiếng thời đánh Pháp, bây giờ ba thế hệ người thân Núp đang sống hoà thuận bên nhau… Núp từng nói: "Nếu không có Nguyên Ngọc thì không có Núp". Nguyên Ngọc thì nói ngược lại. Câu chuyện ấy ngỡ chỉ là chuyện làm quà, nhưng không, đó là phân công của lịch sử. Họ đã sát cánh bên nhau những ngày "bắn Pháp chảy máu" thời "Đất nước đứng lên" đến khi ra Bắc rồi lại cùng về Tây Nguyên chiến đấu giải phóng miền Nam. Đinh Núp và nhà văn Nguyên Ngọc được xem là "cặp bài trùng" tác giả và nhân vật gắn bó với nhau đến tận ngày cuối cùng khi nhân vật anh hùng huyền thoại Đinh Núp mất. Cả bây giờ hễ có sự kiện nào nhắc đến Anh hùng Núp là có Nguyên Ngọc dù ông ở xa hàng ngàn cây số. Vâng! Khiêm tốn mà nói thế chứ Nguyên Ngọc là người đã phát hiện ra người anh hùng từ trong cuộc kháng chiến chống Pháp, từ cái làng Kông Hoa xa xôi. Núp nổi tiếng khắp toàn cầu. Có cả một bài hát hát mừng Anh hùng Núp. Bài hát mừng Anh hùng Núp cho đến bây giờ không biết tác giả là ai. Nhưng nó phổ biến trong lòng người Việt mấy mươi năm qua đến bây giờ người trẻ vẫn còn tiếp tục hát: "Gương trung dũng đánh tây Pha lăng, có anh hùng là chim đầu đàn. Gương anh Núp đánh Tây giữ làng, rạng soi vinh quang người Việt Nam". (ST)
CCB 02/04/2011 23:13
Tựa đề chính xác của bài này là "Hát mừng anh hùng Nup", các bạn để thừa hai chữ "công an". 1 câu khác "Từ sợi mây, giữ đến ngọn rau ban" (thay vì "từng" và "rau Ba"). "Rau ban" là loại rau rừng có nhiều ở Tây Nguyên. Trong kháng chiến, những lúc khó khăn gian khổ, người dân và bộ đội nhiều khi phải ăn rau rừng thay cơm. Rừng Trường Sơn còn có 1 loại rau "tàu bay" mà bộ đội Trường Sơn từng gọi vui là "rau muống rừng". Gian khổ như thế nhưng luôn luôn lạc quan yêu đời, nên kẻ xâm lược nào đến đây cũng phải ôm đầu máu mà cuốn xéo, cả Pháp, Mỹ và bọn bành trướng!

Bình luận

Bài ca hy vọng
duyly : Cảm ơn bạn, nhưng chỉ có 1 trang, hình như bản nhạc này có 3... 23/04/2014 11:41
Mùa xuân bên cửa sổ
Người Nghe Nhạc : Bạn thachbi quý mến! Giọng hát của nữ ca sĩ ở đây... 23/04/2014 10:27
Mặt trời của tôi (O Sole Mio)
danmoi : Gặp bản thu “O Sole Mio” này do BQT đưa lên đây tôi đã phải nghe... 23/04/2014 01:55
Lắng tiếng quê hương
Nhạc sĩ Dân Huyền : Xin lỗi các bạn : Hải, hoang, Trần đình Ngọc hôm nay tôi mới... 23/04/2014 12:06
Mùa xuân bên cửa sổ
CCB : Cảm ơn bạn thachbi đã góp ý. Chúng tôi sẽ kiểm chứng thông tin... 23/04/2014 11:24
Mùa xuân bên cửa sổ
thachbi : Kính thưa Ban Quản trị! Theo tôi biết thì ca khúc này là do... 23/04/2014 10:23
Kachiusa
Yêu Ukraine : Bài này bản thu tôi thích nhất là của КАППСА năm 1938. Nhạc đệm... 23/04/2014 09:03
Gửi về quan họ
Lê Anh Xuân : Bài hát hay lắm! Giai điệu, ca từ rất hay, đẹp trong sáng. "Anh... 22/04/2014 09:50
Bài ca hy vọng
ngiahuy698 : bạn duyly có thể nháy chuột phải vào hình ảnh bản nhạc và chọn... 22/04/2014 07:05
Mặt trời của tôi (O Sole Mio)
ngiahuy698 : Bài này thì giọng nam cao kịch tính Pavarotti hát là tuyệt vời... 22/04/2014 07:01