Khúc hát nàng Solveig

Đóng góp: Anh Thư

Mùa đông dù trôi qua
nhớ bóng dáng xuân tươi phai dần
Và lá trút không vương trên cành
Dù cho bao nhiêu năm tháng
Mang ánh nắng đông qua xuân về
Mang nỗi nhớ anh đi chưa về.
Ngàn trùng dù có cách xa,
Em vẫn chờ em vẫn chờ
Chờ anh em đợi chờ anh
Tình này em dâng hiến anh,
Có bao giờ nhạt phai trong lòng
Thủy chung trong tim không phai.
Hơ..hơ…hơ


Cầu mong ở nơi ấy anh vẫn sống yên vui thanh bình
Nhiều những giấc mơ em bên mình.
Ở nơi xa xăm ấy ôm chiếc bóng cô đơn lạnh lùng

Bao nỗi nhớ vây quanh bên mình

Trọn đời em thương nhớ anh
Em vẫn chờ dù đến bao giờ,
Chờ anh em đợi chờ anh
Tình này em dâng hiến anh
Có bao giờ nhạt phai trong lòng
Tình em không phai, không phai.
Hơ…hớ…hơ…

Bình luận (0)