Khúc hát sông quê

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ 


Qua nửa đời phiêu dạt, con lại về úp mặt vào sông quê
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ
Chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn
Từng hạt phù sa tháng Ba, tháng Bẩy
Từng vị heo may, trên má em hồng.
Ơi con sông quê, con sông quê
Ơi con sông quê, con sông quê
Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng.
Ơi con sông quê, con sông quê
Ơi con sông quê, con sông quê
Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm.
Cùng một bến sông, con trâu đằm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn
Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng
Một dòng xanh trong chảy mãi tới ...vô ...cùng...

Bình luận (21)

  1. hayhathathay
    khi Tôi nghe bài hát khúc hát sông quê, tôi thấy nhớ lại tuổi thơ, tuổi học trò thật chân quê, cái tuổi chăn trâu thổi sáo không sợ bom đạn của gặc oanh tạc. Nghe ANh Thơ hát tôi càng thấy nhớ quê hương nhớ các bạn trẻ thời chăn trâu nhớ lũy tre làng, nhớ đàn chim trên lũy tre.... Xin cam on ca sy Anh Thơ chuc cac bạn that vui va that khỏe hanh phuc va may mắn,
  2. TieuYen
    Cảm nhận hay nhất về bài này là các bác trung niên, khi mà cuộc đời đã nếm đắng, cay, ngọt, bùi.
  3. Khuất Văn Chư  Thạch Thất- Hà Nội
    Khuất Văn Chư Thạch Thất- Hà Nội
    Không biết các bạn là người Việt đang sống và làm việc trên khắp trái đất khi nghe bài hát này có thổn thức không nhỉ ? Thật xúc động, quê hương biết mấy yêu thương là như thế. Anh Thơ là người gốc tỉnh Thanh nên chất giọng đã giúp chị thành công khi hát bài hát này./.
  4. Nguyễn Thanh
    Phải là đứa con rất yêu quê, rất yêu mẹ thì mới viết nên những câu thơ bình dị như thế! Câu thơ đọc lên mà như hát, như nũng nịu mẹ hiền, nhưng đầy ắp và chan chứa tình yêu thương, rõ mồn một hành động, cử chỉ thật đáng yêu. Lối ví von quả là tài tình. Hình như trời ban phát cho Lê Huy Mậu khi anh gõ ra những câu thơ chất chứa hình ảnh đẹp. Úp mặt vào sông quê, vào cái thời khắc đã qua nửa đời người lang bạt kỳ hồ, làm nhắc nhớ thuở còn thơ đã từng úp mặt vào lòng mẹ để tìm sự vỗ về, sự chở che, sự âu yếm, tình cảm, cả những tức tưởi khi bị ai đó mắng oan hay là biểu hiện của nhớ nhung, thèm hơi hướm của mẹ mà đích thực là thèm nhớ mùi mồ hôi ngai ngái, mùi hơi sữa thơm thơm của mẹ từ ngày còn bú mớm. Lạ thật đấy, có mấy ai lại không ghì ôm đối diện nhau đâu. Với mẹ, được vục đầu vào ngực mẹ, dù có là vĩ nhân hay kẻ tội đồ, dẫu tóc để chỏm, còn xanh hay đã điểm sương (hoa râm) hay đã bạc trắng, dẫu đã lên chức ông bà, cha mẹ... thì trước mẹ kính yêu, trong lòng mẹ sinh ra, ta vẫn như đứa trẻ: bé bỏng và rất mực ngoan hiền. Nghĩ và viết thế là để muốn tỏ bày một cảm xúc nể phục và thầm ghen với nhà thơ Lê Huy Mậu khi anh bắt đầu một trường ca không ngắn, nhưng đủ dài để hứng đựng rồi cho ra một cảm xúc thơ cho mẹ, cho quê đẹp và dung dị đến thế. Anh viết mà như kể:
    Xin bắt đầu từ hạt phù sa .
    Ta cúi nhặt tình cờ bên bờ sông tháng Chạp
    . Một đất nước có trăm ngàn con sông, một đất nước trải qua bao cuộc kháng chiến, mà chiến thắng nào cũng luôn gắn với địa danh những con sông, những rạch, ngầm, những bến bờ lau sậy bên những con sông trên mọi miền Tổ quốc. Nên quá đúng khi Lê Huy Mậu viết: "lấy dòng sông làm lời thề non nước". Bao trai tráng lên đường tòng quân, giết giặc, bảo vệ xóm làng; bao phụ nữ tiễn người thương trên những bến sông quê? Chắc không có sử gia nào thống kê được hết những cuộc chia ly "chói ngời" như thế? Và, lời thề non nước ấy chắc chắn cũng thật khó đếm xuể. Tổ quốc, quê hương, gia đình và sức trai, cùng nỗi nhớ, niềm thương với bao sự đợi chờ của những phụ nữ Việt Nam trong khắc khoải... sự kết giao ấy chính là để hồi sinh, mà sự hồi sinh được nhà thơ gói gọn trong câu thơ, hình ảnh thơ thật đẹp:
    Đọc thơ rồi nghe hát; nghe hát rồi lại đọc thơ... Hình ảnh chiếc bánh đa vừng, hình ảnh những cô cậu bé con ngồi trên triền đê đợi trông dáng mẹ đi chợ về để vòi quà, chắc chắn không ai viết thành công bằng Lê Huy Mậu. Mà như đến nay chỉ có anh viết được như thế và có lẽ về sau chẳng ai dám viết về hình ảnh đó nữa, vì sợ vi phạm bản quyền (!) thì ít mà sợ thua đau thì nhiều, bởi thật khó để sánh bằng. Giờ đây, mỗi khi nhớ về tuổi thơ không ai là không nhớ những phút giây ngóng mẹ đi chợ về, thể nào chẳng có quà dù là quà chỉ một xu, dẫu là trẻ con nông thôn hay trẻ con thành thị đều thế!

    Nguyễn Trọng Tạo đã rất thành công khi phổ nhạc cho bài thơ này. Tên anh gắn với KHÚC HÁT SÔNG QUÊ và vượt qua cả không gian, thời gian để ai ai nhớ quê đều thuộc lòng bài hát hơn cả thuộc bảng cửu chương hay bảng chữ cái tiếng Việt. Nhưng có lẽ, anh cũng như chúng ta đã rất biết: loại hình âm nhạc không thể ôm cho trọn vẹn hết được một bài thơ hay của tác giả thơ Lê Huy Mậu.
    Tác giả Khúc hát sông quê là nhà thơ Lê Huy Mậu-Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu; nhà thơ gốc Thanh Chương và hiện đang sống tại TP.Vũng Tàu.
    Bài hát "Khúc hát sông quê" được nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo phổ nhạc dựa trên ý tưởng của bài thơ chứ không lệ thuộc mấy về lời thơ. Vì Lê Đức Mậu và Nguyễn Trọng Tạo là bạn của nhau, bài hát ra đời trong giai đoạn bác Tạo vào Vũng Tàu, bác Mậu sáng tác và được bác Tạo lấy ý tưởng rồi phổ nhạc, cho nên mới gọi là đồng tác giả.(ST)
  5. nguyễn trung nghĩa
    nguyễn trung nghĩa
    tôi nghĩa nghe bài này thấy nhớ quê quá. Ca sĩ hát bài này thật là tuyệt vời.Xin cảm ơn ca sĩ đã hát bài này cho những người xa quê. thanks . I love you.