Lời Bác còn vang mãi núi sông

      LỜI BÁC CÒN VANG MÃI NÚI SÔNG



Dòng máu nóng trái tim anh hùng vẫn chảy mãi
Lửa chiến đấu bốc cao lên rồi đang bừng cháy
Đoàn quân hôm nay xung trận lòng mang huyết thống
Vì nhân dân quên thân mình của Bác chói sáng
Đây chân lý ngàn năm chiếu rạng
Trong ánh mắt của Người mênh mông
Tiếng nói Bác Hồ vang vang giục giã muôn triệu người đồng tâm chiến đấu
Người luôn giương cao lá cờ tự do bất khuất
Của nhân dân ta bốn nghìn năm giữ đất nước
Nghe Bác nói miền Nam đứng dậy
Quyết chống Mỹ bảo vệ quê hương
Tiếng Bác ấm tình yêu thương
Hồ Chí Minh, sáng ngời ngọn lửa chiến thắng.

Người dẫn dắt nước non trên đường cách mạng mới
Người dạy dỗ cháu con không ngừng tiến thẳng tới
Mùa xuân đất nước xã hội chủ nghĩa kết trái
Đồng quê xanh tươi chiêm mùa nặng bông lúa mới
Đi xây đắp ngày mai sáng ngời
Trong tiếng hát ngợi ca chiến thắng
Đây bao lứa tuổi thanh xuân nguyện quyết noi gương Người bền gan chiến đấu
Toàn dân ghi công ơn Người tận trung với nước
Người mang trong tim mối tình Nam Bắc thống nhất
Ôi sông núi còn in bóng Người
Trong mỗi phút lịch sử quang vinh
Tiếng Bác ấm tình yêu thương
Hồ Chí Minh, tiếng Người đời đời vang mãi núi sông.
 

Bình luận (24)

  1. Nguyễn Viết Thạch
    Nguyễn Viết Thạch
    Hai chữ còn thiếu trong phần lời, tôi luận mãi không ra. Hôm nay nghe bác Hạnh nói là hai chữ "Kết trái", tôi nghe lại và cũng thấy là như vậy. Về văn cảnh, hai từ này cũng phù hợp với những ý tứ trong các câu khác, và tôi cho rằng hai từ này có thể bổ sung được vào chỗ thiếu. BQT xem xét lại nhé. Cảm ơn các bạn.
  2. Nguyen Viet Thach
    Nguyen Viet Thach
    Thưa các bác, tôi có ý kiến thế này. Trước hết, cảm ơn 2 bác ThanhHaiNam và NOname đã cung cấp tư liệu về bài thơ viếng Bác Hồ của cụ Hoà thượng Nhật Bản. Không biết mấy bác thế nào, phần tôi thì vốn chữ Hán rất mỏng, một ít học ở trường, một ít tự tích luỹ dần theo kiểu chắp vá, vài năm gần đây mới có được phần mềm soạn thảo chữ TQ và từ điển điện tử của tác giả Thiều Chửu để làm công cụ hỗ trợ học tập và tra cứu. Nhưng, các bác thông cảm, biết ít lại hay ham, nên khi được nguyên bản chữ Hán do bác NOname cung cấp, tôi thấy bài thơ sâu sắc quá, thành ra cố gắng tiếp cận văn bản những mong hiểu được đúng ý của tác giả. Và rồi không ngại bị chê cười, tôi đem suy nghĩ và thắc mắc của mình trao đổi với các bác để mong được các bác giúp cho hiểu thêm. Rất may được các bác hưởng ứng, trao đổi nhiều ý kiến nên đã sáng tỏ dần. Các bác đều là những người có tâm với Bác Hồ, với đại lão Hoà thượng nên các ý kiến đều rất có trách nhiệm. Cụ Vôn là bậc túc nho, lại được trung ương giao cho trọng trách dịch bài thơ quan trọng này, hẳn cụ cũng phải dành nhiều tâm sức và bản dịch cũng đạt đủ độ sâu sắc cần thiết rồi. Chúng mình ít hiểu chữ Hán, thấy có chỗ băn khoăn thì trao đổi với nhau thôi. Đến bây giờ, các ý kiến về chủ đề này cũng đã khá phong phú, tôi đề nghị ta khép lại chủ đề này ở đây các bác nhé. Cảm ơn các bác.
  3. Tuấn Mộc
    Tuấn Mộc
    Bản của bác TH có ý hay, nhưng có lẽ là bản phóng tác nhiều hơn, và đúng như bác NVT nhận xét: 'anh hào kiệt' ? Các bậc học giả xưa đã băn khoăn với chữ 'mê đồ' lắm, nên mới giao cho cụ Trần Duy Vôn dịch bài này. Còn tên Hán tự của bậc cao tăng là gì, bác nào chỉ giáo giúp.
  4. Noname
    @ bác TH: Tôi góp ý thế này, mong bác dừng giận, bản dịch của bác nó có dạng "Đông, Tây y kết hợp". Còn từ dịch là "Đi" hay "Về" thì phải nhìn nhận dưới con mắt Phật giáo của tác giả bác ạ.
  5. Noname
    Xin lỗi các bác, vì tôi không có nhiều thời gian nên chưa xem cặn cẽ hết các comments được. Tuy nhiên khi đọc tài liệu bác Tuấn Mộc cung cấp nhiều người lầm tưởng bài thơ này được dịch sau năm 1989 (thời điểm bút tích về đến), mà bài này thực sự đã về VN ngay từ sau Bác mất nhưng vì nhiều lý do mà kể cả sau khi cụ Vôn dịch thì đến 19/5/1973 mới được công bố trên báo Thống Nhất. Thực sự như các bác đã xem thì bài này cực khó dịch trọn vẹn vì tác giả vốn là một Thiền sư, có cả những từ ngữ hay cái nhìn của Phật giáo.