Tiếng hát giữa rừng biên cương

TIẾNG HÁT GIỮA RỪNG BIÊN CƯƠNG



Sớm sớm khi chim rừng cao tiếng hót, suối  tưng bừng reo vui vui
Thấp thoáng trên lưng đèo biên giới đó bóng ai đang bước vội vội
Dập dờn mây trắng quấn quýt bên chân
Cả rừng xanh nghiêng bóng vấn vít mến thân.
Tiếng hát ai giữa rừng xanh lá biếc, gió mang lời anh bay xa.
Chiến sĩ trên lưng đèo cao chót vót bóng anh trên lưng ngựa kìa.
Cả trời mây biên giới cất tiếng hát vui cùng.

A…   la la la…
Rộn ràng vó ngựa tuần tra qua bao đèo dốc, nắng hồng trời xanh
Hòa cùng sắc của ngàn cây thắm tươi màu áo biên phòng của anh
Ngôi sao lung linh trên mũ anh ngời ngời toả sáng
Cho đêm đêm vang lên tiếng hát vui đêm hội rừng
A…  một lòng đã nguyện vì dân anh đi vì mỗi giấc ngủ trẻ thơ
Quản gì dốc thẳm đèo cao anh đi gìn giữ biên cương của ta.
Nhân dân yêu thương người chiến sĩ của dân
Rừng xanh âm vang câu ca người chiến sĩ biên phòng yêu dấu.
Là la la…
Chào anh chiến sĩ.

Bình luận (17)

  1. Nguyễn Viết Thạch
    Nguyễn Viết Thạch
    Bác Ngọc Thạch chơi chữ giỏi quá. Bái phục!
  2. Nguyễn Viết Thạch
    Nguyễn Viết Thạch
    Bác HCC thân mến! Tôi thấy bác có năng khiếu làm thơ, và làm thơ hay. Tôi thỉ chỉ có khả năng cảm thụ thơ thôi, chứ làm thơ thì không viết nổi lấy một câu.
    Theo tôi thì làm thơ, ngoài năng khiếu ra, điều quan trọng hàng đầu là cảm xúc, chứ nếu không thì chỉ là thợ làm thơ thôi, có thể cho ra bài thơ rất đúng luật nhưng vô hồn. Cảm xúc phải đủ mạnh đến mức thúc ép mình phải viết ra mới yên, khi ấy tay bút sẽ ngoan ngoãn tuân theo mệnh lệnh của trái tim, và kết quả mới có thể là những câu thơ đầy ám ảnh đối với người đọc. Đọc mấy bài thơ bác viết ở chiến trường và bài này, tôi thấy bác có cảm xúc, thơ bác viết chân thật không mầu mè, và nhịp điệu cũng không gò bó, tự nó tuân theo cung bậc tình cảm của mình. Đấy là điều đáng quý.
    Tôi không phải là người bình thơ, thấy thế nào thì nói thế. Bác đừng cười nhé. Chúc bác khoẻ và làm thơ hay.
  3. Ngọc Thạch
    Giờ thì tôi hiểu ví sao TAI bác phát triển hơn TAY. Do đó bác vào bộ đội người ta sử dụng TAI bác làm hiệu thính viên chứ không dùng đến TAY để bắn súng, ném "nựu đạn" (chữ của Nam Cao trong Đôi mắt). Chào bác nhé.
  4. Người Nghe Nhạc
    Báo cáo các bác là ngồi ghép dư thế chả có tác dụng gì đâu, có khi lại phản tác dụng ấy chứ vì các bạn nam hay nữ trong lớp mà nói chuyện dư tép nhảy chính là nhằm lưu ý cho "phía bên kia" để ý đến "ta". Thế nên nếu được lai ghép thì có khi lại nảy ra dững đôi mới, mà không biết bí thư đoàn với hai "quả thị" ở hai bên có thành đôi không nhẩy?
  5. CCB
    Ôi, hôm nay em được thầy giáo khen thơ hay! Em không biết thầy đã đọc bài thơ nào của em, nhưng em chỉ lo nó chưa xứng với lời khen của thầy thôi.
    Sẵn dịp nói đến thơ, em xin "hầu" thầy và các bác mấy câu em làm Tết vừa rồi.
    Số là sau khi ăn Tết ở nhà bác Ngọc Thạch (6 Tết, 15/2/2013), chiều 23/2 (14 Tết) em về Hạ Long thăm bạn học cũ, bất ngờ vào đúng dịp "chúng nó" tổ chức họp lớp! Vui ơi là vui. Và điều bất ngờ hơn cả là mấy đứa "thị" ngày xưa mà em hay... rì rầm trong lớp ấy, chúng nó trẻ quá thầy ơi, tất nhiên là đẹp, rất đẹp ạ! Lúc đầu em cứ ngỡ họ là mấy đứa con gái của các bạn, nên bực mình sao nó "dám" gọi mình bằng anh. Phải một lúc em mới nhận ra đó là mấy đứa bạn... rì rầm ngày xưa. "Khổ cái thân em", cứ ngây ra như phỗng ấy. Vậy là ý thơ tràn về. Em nói to:
    - Các cậu trật tự cho tớ nói vài câu. Từ ngày chia tay các cậu để đi bộ đội, tháng 8/1973, đến hôm nay tớ mới được gặp lại các cậu, tính ra là gần 40 năm. Tớ từ miền Nam ra vô tình đúng ngày họp lớp nên không chuẩn bị gì trước. Nhưng mấy đứa con gái trẻ đẹp hơn tuổi thế kia khiến tớ... ngọng nghịu tập làm thơ! Xin các cậu cho tớ đọc mấy câu vừa ứng tác:

    Gần nửa đời lặn lội bôn ba
    Xuân này mới kịp về họp lớp
    Những ánh mắt thân thương, những bàn tay nắm chặt
    Miệng thì cười sao mắt cứ rưng rưng...

    Cái Nụ cái Hòa, thằng Lợi thằng Thăng...
    Thật mừng quá thấy chúng mày vẫn khỏe
    Mà hình như cả tao cũng thế
    Vì có người khen tóc vẫn còn xanh.

    Mấy đứa tuổi teen gọi tớ bằng anh
    Đang định mắng vì chạm dây tự ái
    Bỗng ngỡ ngàng nhận ra bạn gái
    Họ còn xinh hơn cả ngày xưa...

    Mới đọc được đến đấy thì mấy đứa con gái nó vỗ tay rầm rầm rồi xúm lại bắt em uống với chúng mỗi đứa 1 lon bia! Hôm ấy em say gần chết, và bài thơ đến nay vẫn dang dở thế thầy ạ.
    Nếu thấy dở thì thầy cứ chê ạ. Em cảm ơn thầy.