Xulikô


Сулико

Музыка: грузинская народная
Слова: народные

Я по миру долго искал,
Но ее найти нелегко,
Долго я томился и страдал;
Где же ты моя Сулико!

Розу на пути встретил я,
В поисках уйдя далеко,
Роза, пожалей, услышь меня,
Нет ли у тебя Сулико?

Роза, наклонившись слегка,
Свой бутон раскрыв широко,
Тихо прошеплала мне тогда:
Не найти тебе Сулико.

Среди род душистых, в тени,
Песню соловей звонко пел,
Я у соловья тогда спросил:
Сулико не ты ли пригрел?

Соловей вдруг замолчал,
Розу тронул клювом легко,
Ты нашел, что ищешь, – он сказал
Вечным сном здесь спит Сулико… —

Lời việt:
XULIKÔ
Dân ca Grudia

1- Bao đêm ngày tôi đi kiếm tìm quanh
Nơi nao người tôi yêu nấm mồ xanh
Lang thang tìm không thấy tôi đi cho đến bao giờ
Chín suối hay chăng em, Suliko?
(Lang thang tìm không thấy tôi đi cho đến bao giờ
Chín suối hay chăng em, Suliko?

2- Nhưng sau một con chim dưới hàng hoa
Cao cao giọng ngân vang mấy giọng tơ
Tôi nghe lời chim hót thanh tao tựa ánh trăng mơ
Có phải chăng em đây, Suliko?
(Tôi nghe lời chim hót thanh tao tựa ánh trăng mơ
Nấm đất đây là mồ Suliko)


 Ở đất nước chúng ta cũng không thiếu chuyện những chàng trai trở về sau cuộc chiến, ngày ngày đi tìm mộ người yêu. Chắc nhiều người cũng biết rằng, thời còn là sinh viên y khoa, những năm 60 của thế kỷ trước, chị Đặng Thùy Trâm cũng hay hát bài này. 35 năm sau ngày hy sinh, cuốn nhật ký “có lửa” của chị trở về. Bà Doãn Ngọc Trâm, mẹ chị thấy như con gái mình không ngờ cũng lại trở thành Su-li-cô. Tôi có bài thơ viếng mộ chị Đặng Thùy Trâm, trong đó có nhắc đến tình tiết này. Xin gửi các bạn đọc tham khảo.






  • SU-LI-CÔ TRỞ VỀ

    Có một người con gái
    Mang tên Đặng Thùy Trâm
    Vẫn còn đây mãi mãi
    Nụ cười tuổi thanh xuân.

    Những đêm thanh gió mát
    Trên đường phố Thủ đô,
    Đặng Thùy Trâm vẫn hát
    Bài ca Su-li-cô.

    Su-li-cô ở đâu
    Giữa mùa đông tuyết trắng?
    Dù hỏi đến người nào
    Cũng nhìn anh im lặng.

    Ngày ngày chàng trai ấy
    Đi tìm mộ người yêu
    Nhưng rồi anh chỉ thấy
    Trong Khúc ca ban chiều.

    Xót xa nàng thiếu nữ
    Ra đi mãi không về,
    Cảm thương anh lính trẻ
    Mang nỗi buồn tái tê.

    Thế rồi người con gái
    Khoác ba lô lên đường.
    Khúc ca còn đọng lại
    Giữa lòng người hậu phương.

    Mang trái tim Hà Nội
    Đến với chiến trường xa,
    Trong vòng tay đồng đội
    Anh chị em một nhà.

    Chỉ một khu rừng nhỏ
    Đã mấy lần mưa bom,
    Giặc tràn lên Đức Phổ
    Súng chắc tay chống càn.

    Chị giành lại sự sống
    Cho biết mấy thương binh,
    Lệ bao lần nhỏ xuống
    Khi bạn mình hy sinh?

    Những trang viết có lửa
    Ghi chép tại chiến trường
    Có bom rơi đạn nổ,
    Và tình yêu quê hương…

    Ba lăm năm lưu lạc
    Cuốn nhật ký trở về,
    Mẹ già như gặp mặt
    Con mình, Su-li-cô.

    Su-li-cô trở về
    Êm đềm trong tiếng hát,
    Su-li-cô trở về
    Thành ngôi sao không tắt.



Bình luận (4)

  1. ThanhHaiNam
    ThanhHaiNam Biên tập viên
    Сулико
    Музыка: грузинская народная Слова: народные

    Я по миру долго искал,
    Но ее найти нелегко,
    Долго я томился и страдал;
    Где же ты моя Сулико!

    Розу на пути встретил я,
    В поисках уйдя далеко,
    Роза, пожалей, услышь меня,
    Нет ли у тебя Сулико?

    Роза, наклонившись слегка,
    Свой бутон раскрыв широко,
    Тихо прошеплала мне тогда:
    Не найти тебе Сулико.

    Среди род душистых, в тени,
    Песню соловей звонко пел,
    Я у соловья тогда спросил:
    Сулико не ты ли пригрел?

    Соловей вдруг замолчал,
    Розу тронул клювом легко,
    Ты нашел, что ищешь, - он сказал
    Вечным сном здесь спит Сулико... ---
  2. Phan Liên Khê
    Phan Liên Khê
    Cảm ơn BQT đã cập nhật bài hát này. Sau gần nửa thế kỷ mới nghe lại, xúc động lắm. Giai điệu buồn man mác gợi những mất mát, hy sinh trong chiến tranh. Ở đất nước chúng ta cũng không thiếu chuyện những chàng trai trở về sau cuộc chiến, ngày ngày đi tìm mộ người yêu. Chắc nhiều người cũng biết rằng, thời còn là sinh viên y khoa, những năm 60 của thế kỷ trước, chị Đặng Thùy Trâm cũng hay hát bài này. 35 năm sau ngày hy sinh, cuốn nhật ký "có lửa" của chị trở về. Bà Doãn Ngọc Trâm, mẹ chị thấy như con gái mình không ngờ cũng lại trở thành Su-li-cô. Tôi có bài thơ viếng mộ chị Đặng Thùy Trâm, trong đó có nhắc đến tình tiết này. Xin gửi các bạn đọc tham khảo.

    SU-LI-CÔ TRỞ VỀ

    Có một người con gái
    Mang tên Đặng Thùy Trâm
    Vẫn còn đây mãi mãi
    Nụ cười tuổi thanh xuân.

    Những đêm thanh gió mát
    Trên đường phố Thủ đô,
    Đặng Thùy Trâm vẫn hát
    Bài ca Su-li-cô.

    Su-li-cô ở đâu
    Giữa mùa đông tuyết trắng?
    Dù hỏi đến người nào
    Cũng nhìn anh im lặng.

    Ngày ngày chàng trai ấy
    Đi tìm mộ người yêu
    Nhưng rồi anh chỉ thấy
    Trong Khúc ca ban chiều.

    Xót xa nàng thiếu nữ
    Ra đi mãi không về,
    Cảm thương anh lính trẻ
    Mang nỗi buồn tái tê.

    Thế rồi người con gái
    Khoác ba lô lên đường.
    Khúc ca còn đọng lại
    Giữa lòng người hậu phương.

    Mang trái tim Hà Nội
    Đến với chiến trường xa,
    Trong vòng tay đồng đội
    Anh chị em một nhà.

    Chỉ một khu rừng nhỏ
    Đã mấy lần mưa bom,
    Giặc tràn lên Đức Phổ
    Súng chắc tay chống càn.

    Chị giành lại sự sống
    Cho biết mấy thương binh,
    Lệ bao lần nhỏ xuống
    Khi bạn mình hy sinh?

    Những trang viết có lửa
    Ghi chép tại chiến trường
    Có bom rơi đạn nổ,
    Và tình yêu quê hương…

    Ba lăm năm lưu lạc
    Cuốn nhật ký trở về,
    Mẹ già như gặp mặt
    Con mình, Su-li-cô.

    Su-li-cô trở về
    Êm đềm trong tiếng hát,
    Su-li-cô trở về
    Thành ngôi sao không tắt.
  3. Nguyen Viet Thach
    Nguyen Viet Thach
    Nhân bài hát có âm điệu buồn man mác này, tôi nhớ lại 2 bài cũng có điệu buồn tương tự. Bài “Tìm em” của Nga có lời Việt như sau: “1) Chiều qua bên Vonga nhìn sang phía chân trời xanh biếc đi tìm người yêu nơi đâu. Giặc kia hung ác bắt em đi rồi, để anh nhớ muôn đời, khắc sâu trong lòng mối thù. (Giặc kia hung ác bắt em đi rồi, để anh nhớ muôn đời, khắc sâu trong lòng mối thù). 2) Tìm em bao nhiêu lâu mà không thấy em về, mưa tuyết rơi lạnh chạnh lòng đau thương. Trời xanh, chim hỡi thấu chăng cho lòng, chỉ nghe gió thét gào, biết em tôi ở nơi nào? (Trời xanh, chim hỡi thấu chăng cho lòng, chỉ nghe gió thét gào, biết em tôi ở nơi đâu?)”. Bài nữa là bài “Rồi một con chim bay” (hình như là dân ca Ba Lan), có lời Việt thế này: “Rồi một con chim bay, còn nghiêng đôi cánh qua khu rừng. Nghiêng đôi cánh đôi cánh, còn thấy rung rinh. Đừng buồn đừng khóc nữa. Người yêu duy nhất đừng khóc nữa em, cuộc sống quanh ta vô cùng. Ngày họ mang anh đi là khi đôi lứa xa cách, mẹ cha em muốn khuyên em dứt tình cùng anh”. Mong BQT nếu có điều kiện thì cập nhật 2 bài hát đó, vì đó cũng là những bài hát hay, có thể đi cùng năm tháng. Cảm ơn các bạn.
  4. Nguyen Viet Thach
    Nguyen Viet Thach
    Bài này buồn quá! Trong những ngày này, trên Yuotube có đến mấy bản hát bài này, đều do người Gruzia hát, bản nào cũng buồn, có bản các ca sĩ cầm sách đứng nghiêm trang hát như ở trong nhà thờ. Những năm đầu 1960, nhiều người VN hát bài này, đến khi có chiến tranh thì không nghe thấy nữa. Lời bài hát hồi ấy tả về nỗi niềm của một chàng trai lang thang đi tìm mộ của người yêu mà chưa thấy. Không biết lời gốc có phải vậy không, nhờ bác nào rành về điều này cho ý kiến. Phần lời Việt mà tôi nhớ được có 2 lời, xin chép tạm ra đây để các bác tham khảo. "1) Bao đêm ngày tôi đi kiếm tìm quanh/ Nơi nao người tôi yêu nấm mồ xanh/ Lang thang tìm không thấy tôi đi cho đến bao giờ/ Chín suối hay chăng em, Suliko? (Lang thang tìm không thấy tôi đi cho đến bao giờ/ Chín suối hay chăng em, Suliko?). 2) Nhưng sau một con chim dưới hàng hoa/ Cao cao giọng ngân vang mấy giọng tơ/ Tôi nghe lời chim hót thanh tao tựa ánh trăng mơ/ Có phải chăng em đây, Suliko? (Tôi nghe lời chim hót thanh tao tựa ánh trăng mơ/ Nấm đất đây là mồ Suliko)".