Bác ơi thương nhớ nào nguôi

Đóng góp: Thanh Giang
BÁC ƠI! THƯƠNG NHỚ NÀO NGUÔI
Tác giả: Trọng Nguyễn

Ngâm thơ
Dù xa xôi cũng đến.
Dù già yếu cũng đi.
Miền Nam ơi…. Miền Nam trong trái tim tôi.

Vọng cổ
Câu 1
Miền Nam trong trái tim tôi dù già yếu cũng đi dù xa xôi cũng đến. Bạn bè ơi có nghe chăng lời Bác nói, mà tim mình thổn thức khi chưa rước Bác vào Nam để trên đất Thăng Long ngày đêm Bác thương nhớ khôn. . .cùng.
Mỗi sáng Bác vẫn đi dù sương gió lạnh lùng.
Bác biết mình tuổi cao sức yếu, muốn đến với miền Nam là phải vượt Trường Sơn.(SL)
Sợ bận bịu các con Bác phải luyện tập đôi chân, đi cho thật khỏe như bàn chân vạn dặm.
Ôi những con đường Bác đã thấm mồ hôi, vì miền Nam Bác khó quản gì tuổi già sức yếu.(7)

Câu 2
Bác ơi ! Bây giờ con đến thăm Lăng Bác, nước mắt ngập ngừng chảy xuống quanh Lăng.
Con tự trách mình không kịp rước Bác vào Nam, để chuyến đi xa Bác đi mãi không về.
Bác tha lỗi cho con trong từng trận đánh còn quá vụn về.
Bác đã truyền lệnh "Vì độc lập vì tự do, đánh cho Mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào".(SL)
"Tiến lên chiến sĩ đồng bào, Bắc Nam sum họp xuân nào vui hơn".
Con đã chậm chân nên về đây đứng khóc, khóc suốt đời mình không vơi nỗi xót xa.



Ngâm
Con về quê Bác.
Phía mặt trời lên là núi Huệ.
Giếng cóc sau nhà quê ngoại gọi Làng Sen.
Nơi có dòng Lam Giang thuở ấu thơ Bác thường ra tắm.
Ôi con sông hiền trong mát quanh năm.

Vọng cổ
Câu 5
Người vẫn chuyền đưa bàn tay lướt êm trên từng hiện vật rồi dừng lại thật lâu bên khung cửi. Đôi mắt mơ màng nhìn Núi Chung trước mặt giọng đã khàn đi, lời nói thì thầm đứt quảng như đang nói với người xưa ngần ấy đau….buồn.
Theo cánh tay con nhìn sang núi Huệ mây trắng bồng bềnh.
Mẹ của Bác đang nằm ở đó, trọn đời người bên khung cửi hẩm hiu.(SL)
Bà dệt đoạn vải cuối cùng định may áo cho con, đã thành vải liệm và vành tang trắng.
Bác ơi con đứng lặng nghe cổ mình đăng đắng, nhìn núi Huệ mờ xa trong khói lam chiều.(4)

Câu 6
Ôi ! Từ những đau buồn mất mát, từ nỗi nghèo của quê nhỏ Làng Sen.
Cùng với nỗi đắng cay của người dân nô lệ, Bác ngậm ngùi giã từ núi Huệ một đêm mưa.
Để bây giờ trong tim ta có Bác, có đất nước này và lòng thương nhớ nào nguôi.
Bác ơi ! lúc sanh tiền con không được gặp, khi Bác đi xa con không kịp tiễn đưa.
Đến bây giờ gần hai mươi năm chẳng, con mới về thăm và được khóc bên Người.(SL)
Ơi hơn hai mươi năm khoảng cách thời gian, không làm vơi bớt nỗi lòng của con.
Bác đã cho con đôi bàn chân vạn dặm, bằng những con đường Bác đã thấm mồ hôi./.

Bình luận (0)