Bàn chân ngõ ấy

BÀN CHÂN NGÕ ẤY

Nói lối:
Trời vần vũ cơn mưa về xối xả
Gió đầu mùa heo hút ven sông
Em chạnh nhớ một con ngõ nhỏ
Giông bão này, anh có sao không ?

Hát trổ 1-

Cứ mỗi khi, báo tin trời mưa giông
Bồn chồn em nơm nớp ngóng trông
Trời chiều leo lét mom sông
Ôi, mưa gió mịt mùng, như mưa đến trong lòng
Con ngõ dài ngập bùn trơn như mỡ
Hun hút sâu bên mái tranh làng quê
Bàn chân người hằn trên vũng đất
Côi cút trong xác xao bờ tre

Trổ 2-

Năm ngón chân, bóng anh đi vào trong sân
Gập ghềnh bao nhiêu nỗi khó khăn
Cuộc đời chinh chiến gian truân
Ôi, những bước chân lặng thầm, đang run rẩy tần ngần
Năm ngón xòe , khi toạc chân ra ngõ
Năm cánh hoa, in dấu trên bùn đen
Và nốt tròn, rời rạc trên đất nhão
Rơi rắc ra khắp trong màn đêm .?


Trổ 3-

Em đến thăm, giữa căn nhà anh đây:
Gầm giường tre, mưa nắng bấy nay
Vật vờ trong làn gió heo may
Chỏng chơ kia chỉ một chiếc giày, khuya sớm trong hao gày
Bên vách tường, ngả nghiêng đôi nạng gỗ,
Qua gió sương, đen bóng đôi bàn tay
Làn bụi lùa, tấm huân chương trên vách
Theo tháng năm, hắt lên mù bay
Trổ kết:

Em xốn xang, bỗng rộn niềm bâng khuâng

Trời chiều nay, đài báo mưa giông

Bồi hồi thăm thẳm, mông lung
Em da diết chạnh lòng, thêm bối rối vô cùng:
Mưa tan rồi, nắng ươm vàng tơ óng
Con bướm bay, chao cánh vui ngoài sân .
Còn bao giờ, đường đi trong ngõ ấy
Trên đất in rõ đôi bàn chân ?!./.










Bình luận (0)