Mẹ Suốt

MẸ SUỐT

Lặng nghe mẹ kể ngày xưa
Chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình
Mẹ rằng quê mẹ ở Bảo Ninh
Mênh mông sóng biển lênh đênh mạn thuyền.
Sớm chiều nước xuống triều lên
Cực thân từ thuở mới lên chín mười.
Lớn đi ở bốn cửa người
Mười hai năm lẻ, một thời một thời xuân qua
Lấy chồng thì cũng khổ con ra
Tám lần đẻ, mấy lần sa, tội tình.
Nghĩ mà thương mẹ cha sinh
Thương chồng con lạị thương mình, thương mình xót xa.

Bây chừ sông nước đã về ta. Bây chừ sông nước đã về ta
Đi khơi đi lộng thuyền ra thuyền vào.
Bây chừ biển rộng mà trời cao
Cá tôm thì cũng sướng, lòng nào lòng nào chẳng xuân.
Ông nhà thì theo bạn xuất quân
Tui nay cũng được vô chân “sẵn sàng”.
Một tay tui lái chiếc đò ngang
Bến sông Nhật Lệ quân sang đêm ngày.
Sợ chi sóng gió với tàu bay
Thằng Tây kia mình đã thắng, thì Mỹ này ta chẳng thua!
Kể chi tuổi tác già nua
Chống chèo thì xin cứ thi đua đến cùng.

Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung. Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung
Gió lay như sóng biển tung trắng bờ.
(Chứ) gan chi gan rứa mẹ nờ?
Mẹ rằng cứu nước (thì) mình chờ mình chờ chi ai?
Chẳng bằng con gái con trai
Sáu mươi còn một chút tài, chút tài đò đưa.
Tàu bay hắn bắn sớm trưa
Thì tui cứ việc nắng mưa tui đưa đò.
Ghé tai mẹ, tôi mới hỏi tò mò
Cớ răng ông cũng ưng cho mẹ chèo?
Mẹ cười (chứ) nói cứng ông phải xiêu
Ra khơi ông còn dám, tui chẳng liều, chẳng liều bằng ông!
Nghe ra ông cũng vui lòng
Tui đi ông còn chạy ra sông ông dặn dò:
“Coi chừng sóng lớn, gió to
Màn xanh đây mụ đắp cho kín mình”.

Vui sao, vui sao câu chuyện ân tình
Nắng trưa cồn cát Quảng Bình, Quảng Bình cũng say.

Bình luận (5)

  1. CCB
    CCB Biên tập viên

    Xin cảm ơn ý kiến của bạn khanh_nguyen.
    Chúng tôi xin có đôi lời nói thêm cho rõ.
    Thực ra, "Mẹ Suốt" vốn dĩ chỉ là bài thơ theo thể lục bát của nhà thơ Tố Hữu. Nhưng thay vì ngâm thơ như thông thường, nghệ sĩ Châu Loan đã "nâng tầm" bài thơ bằng cách "hát - ngâm" theo một làn điệu dân ca Bình - Trị - Thiên (vè Huế), khiến bài thơ sinh động hẳn lên. Bà ngâm mà như hát, hát mà như kể chuyện, kể chuyện mà cứ như đọc thơ... Và đây thực sự là một "ca phẩm" để đời của nghệ sĩ Châu Loan!
    Để tôn vinh giọng "hát" quý hiếm này, chúng tôi sưu tầm và đăng vào BCĐCNT phục vụ bạn yêu nhạc, và xin ghi nhận ý kiến đóng góp của bạn. Chúng tôi sẽ cân nhắc và điều chỉnh thông tin cho phù hợp và chính xác hơn.
    BBT BCĐCNT mong luôn nhận được ý kiến đóng góp, phê bình của bạn cũng như các thành viên khác. Chúc bạn năm mới mạnh khỏe, luôn có những niềm vui với trang nhạc của chúng ta.

  2. khanh_nguyen

    Bài này và bài "Bầm ơi" ghi vào phần soạn lời là "thơ Tố Hữu" thôi các bác ạ. Mong các bác trong BBT, BQT chú ý mở thêm chuyên mục "Tiếng thơ" vì nó cũng là ký ức của thế hệ đi trước, là những "Bài ca đi cùng năm tháng" rồi

  3. nguyễn mạnh tám
    nguyễn mạnh tám
    bài này học từ năm 1975 nhưng bây giờ vẫn thuộc lòng . nghe hay wá
  4. ngoc dũng
    ngoc dũng
    bài thơ con học ngày xưa
    hôm nay nghe lại sao lòng rưng rưng
    mẹ ơi biết đến bao giờ
    con vào thăm mẹ bên bờ sống xưa
  5. ThanhHaiNam
    ThanhHaiNam Biên tập viên
    MẸ SUỐT
    Dân ca Bình Trị Thiên
    Thơ: Tố Hữu
    Trình bày: Nghệ sĩ Châu Loan

    ****************************


    Lặng nghe mẹ kể ngày xưa
    Chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình
    Mẹ rằng: Quê mẹ ở Bảo Ninh
    Mênh mông sóng biển lênh đênh mạn thuyền
    Sớm chiều nước xuống triều lên
    Cực thân từ thuở mới lên chín mười
    Lớn đi ở bốn cửa người.
    Mười hai năm lẻ, một thời một thời xuân qua
    Lấy chồng thì cũng khổ con ra
    Tám lần đẻ, mấy lần sa, tội tình!
    Nghĩ mà thương mẹ cha sinh
    Thương chồng con laị thương mình, thương mình xót xa...

    Bây chừ sông nước đã về ta
    Bây chừ sông nước đã về ta


    Đi khơi đi lộng, thuyền ra thuyền vào
    Bây chừ biển rộng mà trời cao
    Cá tôm thì cũng sướng, lòng nào lòng nào chẳng xuân!
    Ông nhà thì theo bạn "xuất quân"
    Tui nay cũng được vô chân "sẵn sàng"
    Một tay tôi lái chiếc đò ngang
    Bến sông Nhật Lệ, quân sang đêm ngày
    Sợ chi sóng gió với tàu bay
    ThằngTây kia mình đã thắng, thì Mỹ này ta chẳng thua!
    Kể chi tuổi tác già nua
    Chống chèo thì xin cứ thi đua cho đến cùng!

    Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung…….
    Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung
    Gió lay như sóng biển tung trắng bờ...
    Chứ gan chi, gan rứa, mẹ nờ?
    Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ, mình chờ chi ai?
    Chẳng bằng con gái, con trai
    Sáu mươi còn một chút tài,chút tài đò đưa
    Tàu bay hắn bắn sớm trưa
    Thì tui cứ việc nắng mưa tôi đưa đò...
    Ghé tai mẹ, tôi hỏi tò mò:
    Cớ răng ông cũng ưng cho mẹ chèo?
    Mẹ cười: Chứ nói cứng, ông phải xiêu
    Ra khơi ông còn dám, tui chẳng liều,chẳng liều bằng ông!
    Nghe ra, ông cũng vui lòng
    Tui đi, ông còn chạy ra sông ông dặn dò:
    "Coi chừng sóng lớn, gió to
    Màn xanh đây mụ, đắp cho kín mình!"

    Vui sao….. Vui sao câu chuyện ơn tình
    Nắng trưa cồn cát Quảng Bình Quảng Bình cũng say...