Tiễn cháu lên đường

Điệu phẩm tuyết:

Nghe rầm rập bước chân vui lên đường

hội tòng quân đi giữ nước

Phấp phới bóng cờ

Làng xóm vui như hội mùa

Kìa trai làng náo nức

Đất nước vang lừng tiếng ca thắng lợi

Cờ sao chói lọi những phương trời

hướng về miền Nam

Dập dồn muôn vạn bàn chân

Dù đường xa, núi cao…ta đạp bằng.

- ấy, bà xem, trai gái làng ta đợt này tòng quân đông thiệt

- Tôi biết rồi, có phải riêng chi cháu mình đâu

Nhưng mà ông này? Từ khi nghe chị xã đội báo tin

Tôi vừa mừng, vừa vui, lại vừa băn khoăn bối rối

Biết cháu mình nay mai nó vào bộ đội

Cơm ăn, áo mặc…chẳng thiếu một thứ gì

Nhưng mà ông ạ

Hát giao duyên:

Lẽ nào trước lúc cháu nó ra đi

Mình chẳng có gì gửi tặng?..

Nghĩa cháu với ông bà

Vui chút lòng già theo nó đi xa

Mình ở lại nhà không ân hận băn khoăn.

- Thế bà đã chuẩn bị được gì cho cháu nó lên đường chưa?

- Có rồi. Ông có dặn cháu gì nữa thì cứ dặn đi

Để tôi vào tô sửa soạn cho cháu ns lên đường.

- ừ ừ. Cháu Tiến đâu rồi?

- Dạ !..

- Vào đây, vào đây ông hỏi

Ông thấy cháu tuổi đang còn trẻ

Mà muốn góp sức mình vào việc dời núi, lấp sông

Tuổi hãy còn thơ mà đã mang chí khí anh hùng

Phải chăng dòng máu của ông cha từ ngàn xưa truyền lại?..

ấy nhưng có một điều mà ông còn băn khoăn lo ngại

Cháu tuy đã sẵn sàng nhưng thử thách chưa qua

Giá một mai đây trên chặng đường dài …

gặp nhiều bão táp phong ba

Thì liệu trước sau cháu có giữ bền ý chí không?..

- Dạ thưa ông

Hát hoài xuân:

Ra đi lòng đã dặn lòng

Dù bao gian khổ có hề chi

Cháu lên đường quyết đạp bằng hiểm nguy

Cánh chim bằng có ngại gì hiểm nguy!

- Được, cháu của ông khá lắm!

Thế cháu đã chuẩn bị đủ các thứ chưa?

- Cháu đã chuẩn bị sẵn sàng

Chỉ chờ ý kiến của ông bà nữa thôi.

- Này cháu ơi!...

Hát giao duyên:

Cháu theo bước cha ông để nối giòng yêu nước

Vâng lệnh Bác Hồ giữ vững cõi bờ cho Tổ quốc sáng trong

Theo ngọn cờ hồng cháu phảI nhớ tiên phong!

- Dạ. Mười tám năm cháu lớn lên trong tình thương ấp ủ

của cha mẹ, ông bà, và của cả quê hương

Giờ đây đã đến lúc cháu phải lên đường

để đền đáp cong ơn trời biển đó

Cháu ra đi vui như cánh diều lộng gió

Nhưng chỉ nghĩ thương ông bà…

- ấy ấy, cháu chớ vội lo

Còn trời còn nước còn non

Nước nhà đã thống nhất thì ông bà còn sống lâu đó chau ạ.

- Tiến này. Đây đây…

Hát hành vân:

Đây là gạo nếp thơm bà cấy từ thửa ruộng quê nhà

Tình nghĩa của ông bà

Khắp nẻo đường xa

Này hương nếp theo cháu ra đi

Dù gian nan đừng ngại

Đừng lo lắng, ở nhà đây đã có bà con…

tuổi tuy già, có đoàn, có đội.

- Anh đừng e ngại

Cứ vững bước an tâm

Có chúng em ở lại

Dẫu tối đèn tắt lửa

Lòng hậu phương nguyện tay chung tay.

- Cảm ơn ông bà căn dặn

Cháu ghi nhớ trong lòng

Dù lên thác xuống ghềnh

Cháu ngại chi vượt núi băng sông

Cảm ơn người ở lại hậu phương

Một lòng ghi nhớ

Ra đi không phụ lòng thương.

- Khá lắm!

Còn đây. Cháu ạ…

Đường Trường Sơn còn lắm đèo nhiều dốc

Khi đẹp trời cũng phải nghĩ có lúc mưa sa

Chiếc gậy đây ông chọn từ gốc bụi tre ngà

ở đất Bến Tre vào thời kỳ…ông đi “Nam tiến”

Với đời ông, chiếc gậy này đã ghi bao kỷ niệm

Và bây giờ…

Ông trao cho cháu để gậy lại tiếp tục theo cháu đi xa…

Ông muốn rằng

Trên khắp mọi nẻo đường hành quân, rèn luyện, xông pha

Bao nhiêu dấu gậy in lại trên đường

là bấy nhiêu chiến công của cháu đó!..

- Dạ thưa ông

Chiếc gậy này đã được bàn tay ông in dấu

Thì dù cho xuống biển hay lên ngàn…

Cháu cũng hứa sẽ mang theo

Hát hoài xuân:

Dù cho vượt suố băng đèo

Cháu xin ghi nhớ những lời ông

Đã dặn dò cũng là lời núi sông

Cháuvâng lời quyết lập nhiều chiến công.

Hát Lý ngựa ô:

- Rộn vui cả nước tưng bừng

Thanh niên hăng hái lên đường tòng quân

Tiền phương chắc tay súng

Hậu phương đẹp lúa vàng

Non nước mình thắm đẹp mùa hoa

Cho đất nước mình vang mãi bài ca…

Bình luận (0)