Cao Minh

Sinh ra ở Long An (12/13/1961), lớn lên tại Tây Ninh. Nghiệp ca hát đã thấm vào Minh từ nhỏ khi nghe tiếng hát của các ca sĩ qua làn sóng phát thanh. Nỗi đam mê đã buộc Minh thường trốn nhà ra chợ Trảng Bàng chờ nhìn bà Hai Lùn đồng bóng gảy chiếc đàn một dây để bắt chước. Minh lén cha tháo sạch mấy cái loa trong ra-đi-ô cũ, gắn vào chiếc máng cho lợn ăn và tháo bình ắc quy trong xe máy cày của cha đem ra giữa đồng tăng âm cho cây đàn bằng máng lợn rồi mặc sức ca hát. Bực mình với đứa con nghịch ngợm, người cha buộc Cao Minh phải chú tâm vào việc học chữ và dứt khoát không cho hát với hò. Thế nhưng mọi cản trở không thể ngăn được niềm đam mê ca hát của anh. Năm 1978, Cao Minh đoạt giải nhất Tiếng hát truyền hình Tây Ninh. Đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước, khi đang là sinh viên Nhạc viện thành phố Hồ Chí Minh, Cao Minh đoạt giải nhất Concour (thính phòng) quốc gia lần thứ nhất, đoạt giải người hát hay nhất ca khúc về HCM và đoạt luôn giải người hát dân ca hay nhất năm 1988… Để có được thành quả ấy, Cao Minh phải gồng mình khổ luyện trong gian khó. Buổi sáng nhịn đói đến trường luyện thanh, trưa về nhà trọ xách đồ nghề xuống lề đường sửa xe kiếm cơm. Chiều lại thuê xích lô đạp mướn để kiếm tiền ăn học… Ca sĩ Cao Minh định hình được danh tiếng trong làn âm nhạc cả nước bắt đầu bằng tình yêu tha thiết với âm nhạc. Tốt nghiệp Nhạc viện thành phố Hồ Chí Minh, anh lại tiếp tục sự học của mình khi quyết định lấy tấm bằng thạc sĩ âm nhạc. Chính nhờ những năm tháng miệt mài, gian khó để tiếp cận với âm nhạc ấy đã giúp anh có điều kiện nghiên cứu sâu hơn về loại hình nghệ thuật này. Cao Minh bảo rằng, nếu ngày trước mình hát một ca khúc vì thích một cách đơn thuần thì bây giờ lại thể hiện ca khúc khi khám phá cái hay, cái đẹp của ca khúc ấy. Cũng nhờ quá trình nghiên cứu, tìm hiểu về âm nhạc đã giúp anh nhận diện một ca khúc thế nào là hay và người ca sĩ thể hiện ca khúc thế nào thì được xem là hay. Một khi anh đã tiếp cận âm nhạc ở độ chín như thế rồi đem đối chiếu với hoạt động ca hát đang diễn ra bên ngoài và tìm hiểu thị hiếu âm nhạc của công chúng hiện tại…thì không thể không buồn lòng và lại càng không thể nào làm ngơ được. Chính vì thế, ca sĩ Cao Minh “ dẫu kiến thức âm nhạc không sâu rộng bằng người cũng quyết định làm một cuộc dấn thân…” Vài năm trước đây, có nhiều lời “đồn thổi” về ca sĩ Cao Minh: “Cao Minh bỏ lên núi tu rồi” hay “Cao Minh lên rừng ăn chay”. Anh lên núi thì có thật, chuyện anh “tu” cũng đúng nốt – “Âm nhạc là đạo, lao động là tu tâm. Thị thành là nơi ở trọ, quê mới là chốn dung thân suốt đời” - với tâm niệm như vậy, Cao Minh “khai hoang” miếng đất có đủ đồi, mương, ao, ruộng ở Đồng Nai, làm nhà tu tâm. Có gì làm nấy, hôm nay cởi trần trùng trục cuốc đất, lái xe Kobe đào đất làm sông, đêm mai sáng trăng lấy đất đắp đồi, ngày mốt nắng chang chang bò lê lợp nhà. Anh làm rị mọ. Chính vì vậy mà mấy năm trước nghe Cao Minh đang xây dựng một hòn đảo, mấy năm sau hỏi xong chưa, vẫn nghe anh cười khì: vẫn đang! Tiền cát-sê đi hát, được đồng nào là cắc củm đi mua gạch, mua xi măng đồng đó, mà vật giá lúc đó so với bây giờ rẻ lắm, gạch chỉ 300.000 đồng một thiên, xi măng 40 ngàn một bao, cây con để trồng 1-2 ngàn đồng. Anh cũng không phải đầu tư chi phí thuê người lên ý tưởng thiết kế. Đi du lịch ở Campuchia, ấn tượng đền Angkor, đọc truyện Nghìn lẻ một đêm, anh tưởng tượng kiểu kiến trúc cho riêng mình, dù có kiểu… không giống ai. Làm lúc nào nảy sinh ra cái mới thì làm tiếp cái đó. Chiều tà tà ngồi trong sân nhà quay mặt ra sông uống ruợu, gió thổi mát rượi thích quá thì đi làm tiếp cái quầy bar. Hỏi Cao Minh, làm sao mà anh có thể làm hết ngần ấy việc, vừa ý tưởng, vừa xây cất, làm tất tần tật bao nhiêu thứ như thế? Cao Minh chỉ vào hai mắt: “Ngó người ta làm thì mình làm theo được thôi mà. Đừng nói là tôi không làm được cái này, hay không làm được cái kia, ấy là do có khi không chịu để ý”. Anh nói thêm: “Cái gì mình có mê, thì mình làm mới được, trừ nghệ thuật! Ca hát, dẫu có đam mê cách mấy mà không có năng khiếu thì cũng bằng không”. Vậy đó, sau vài năm thì nhà tu tâm của Cao Minh bỗng trở thành khu du lịch. Đó cũng không phải là chủ ý của anh, mà là từ bạn bè, vì khi bạn bè đến chơi nhiều lần, được ăn ở chơi miễn phí hoài nên cũng ngại, đề nghị Cao Minh làm điểm tụ tập, tham quan. Trong số bạn bè của Cao Minh có người làm du lịch, họ đề nghị dẫn khách tới. Thế là Cao Minh bắt tay làm du lịch.      

Các ca khúc do Cao Minh trình bày (10)

Tư liệu liên quan (5)

Bình luận (0)