Đức Chính

Ca sĩ Đức Chính là người trưởng thành từ môi trường quân đội. Anh có 15 năm trong quân ngũ với quân hàm Đại úy trước khi chuyển về Nhà hát Ca Múa Nhạc Việt Nam. Trong anh như vẫn còn nguyên "chất lính", luôn vô tư và không bao giờ đòi hỏi "chế độ" này khác. Có lẽ chính lối sống vô tư nên về hình thức, nom ca sĩ Đức Chính trẻ hơn tuổi thực của anh nhiều.

 Năm 1975, Chính 18 tuổi, tốt nghiệp cấp 3, cũng như thế hệ thanh niên “Ba sẵn sàng,” Chính “xếp bút nghiên,” tạm chia tay với ước mơ Đại học, lên đường nhập ngũ. Chính được phân về Sư 361, bộ đội phòng không, bảo vệ bầu trời Hà Nội. Được đơn vị tiến cử, động viên, Chính tham gia hội diễn văn nghệ toàn quân (1979).

Bài hát Chính chọn dự thi là bài “Tiếng nói Hà Nội” (nhạc: Vân An, lời thơ: Tân Trà). Chất giọng Hà Nội sang trọng, mượt mà, Chính đã chinh phục Ban giám khảo và người nghe. Chính giành Huy chương vàng. Năm 1980, tham gia Hội diễn ca khúc chính trị toàn quốc, lại một bài hát nữa về Hà Nội, bài “Nhớ mùa Thu Hà Nội” (Trịnh Công Sơn), và Chính giành thêm một Huy chương vàng. Sau đó, Chính được nhận về Đoàn nghệ thuật Phòng không, Không quân và người lính bước vào con đường ca hát chuyên nghiệp. Chính vừa hát, vừa bắt đầu sáng tác, bài “Kỉ niệm không quên” là một thành công ban đầu. Chính mở đấu ca khúc “Giữa trời Thủ đô hôm nay, Bác như vẫn còn đâu đây…”, bài hát đã trở thành bài hát truyền thống của quân chủng. Năm 1988, tại hội diễn đơn ca chuyên nghiệp toàn quốc lần thứ I, Chính giành giải người hát hay nhất bài hát về Hà Nội với bài “Hoa Sữa” (Hồng Đăng). Giờ đây, khi mái tóc đã phai chút mầu xanh, Đức Chính trở thành Đoàn trưởng Đoàn ca nhạc, quản lý cả trăm nghệ sĩ. Sự nghiệp sáng tác của anh phần lớn dành cho Hà Nội. Anh bảo, anh nợ Hà Nội, trả cả đời cũng không hết.  

Các ca khúc do Đức Chính trình bày (28)

Tư liệu liên quan (6)

Bình luận (0)