Em ơi Hà Nội phố

Đóng góp: TRẦN TRUNG HIẾU TN

EM ƠI HÀ NỘI PHỐ

Em ơi Hà Nội phố, ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm.
Ta còn em cây bàng mồ côi mùa Đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa Đông
Mảnh trăng mồ côi mùa Đông...
Mùa Đông năm ấy tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân.
Ta còn em một màu xanh thời gian
Một chiều phai tóc em bay chợt nhòa chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường.
Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói xô nghiêng nao nao kỷ niệm
Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về tự bao giờ.
(ĐỂ KẾT)
Em ơi Hà Nội phố, ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm.

Bình luận (1)

  1. TRẦN TRUNG HIẾU TN
    Bài thơ Hà Nội phố được nhà thơ Phan Vũ sáng tác vào tháng 12 năm 1972 khi miền Bắc Việt Nam đang trong giai đoạn ác liệt của chiến tranh, không quân Mỹ đang leo thang đánh phá Hà Nội[1]. Sau này nhạc sĩ Phú Quang khi đọc tác phẩm đã phổ nhạc cho bài thơ. Nhạc sĩ Phú Quang tâm sự ông sáng tác bài hát bằng:

    nụ hôn lạnh giá mùa đông, vòng tay bồi hồi ướt giá dưới trời mưa bụi của những ngày tháng tình yêu còn nồng ấm. Rồi nỗi nhớ về căn nhà tôi đã sống ở Hà Nội qua suốt tuổi ấu thơ mà mùa đông năm 1972 khi những cành bàng trụi lá thì căn nhà ấy, và người bạn thân thiết nhất của tôi cũng vĩnh viễn bị bom B52 dập vùi. Thay vào đó là tượng đài về những người đã chết như một vết sẹo dẫu đã phủ kín rêu xanh mà chẳng bao giờ nguôi rát bỏng mỗi lần tôi nghĩ tới