Chia tay hoàng hôn - Thuận Yến - Hoài Vũ

Chia tay hoàng hôn”

Chia tay hoàng hôn”, bài hát gắn bao kỷ niệm của nhạc sỹ với người vợ hiền. Khi còn là chàng trai 25 tuổi, đang trong quân ngũ, được đơn vị cử đi học tại Nhạc viện Hà Nội và tình yêu đối với cô gái cùng trường Thanh Hương bắt đầu nảy nở. Năm 1964, họ cùng nhau vào chiến trường miền Nam chiến đấu...           
Trong cuộc tổng tiến công Tết Mậu Thân năm 1968, đội văn công quân đội chia thành nhiều nhóm tiến vào thành phố Huế. Thanh Hương trong nhóm có nhiệm vụ tiến vào Ðài phát thanh Huế, Thuận Yến thuộc nhóm khác. Họ gặp nhau trong căn hầm nhỏ dưới tiếng bom rơi. Sau đó, cuộc kháng chiến của dân tộc bước vào giai đoạn khó khăn, lại một cuộc chia tay nữa giữa Thuận Yến với người yêu. Ông trầm ngâm: Thế rồi bao lần chia tay nữa, cuộc chia tay của những nhớ thương, trông đợi của những giây phút gặp lại ngắn ngủi và thiêng liêng.

Mà lời từ biệt chẳng lên môi. 

 Ấn tượng chia tay trong tâm hồn nhạc sĩ cứ đầy lên mãi. Rồi như là một điệu đồng cảm trong tâm hồn, năm 1990 ông nhận được bài thơ “Hoàng hôn lặng lẽ” của nhà thơ Hoài Vũ, để năm 1991, bài hát “Chia tay hoàng hôn” ra đời và đến với người yêu âm nhạc. Nếu thơ Hoài Vũ chỉ dừng lại ở một cuộc chia tay “êm đềm”

 “Anh phải về thôi xa em thôi,
 Ngoài kia phiên chợ vãn lâu rồi.
“Anh phải về thôi xa em thôi,
Xa vườn xưa đôi chiền chiện tha mồi,
Hoa khế rụng tím hầm ngầm bí mật ...”,

Thì trong nhạc Thuận Yến là chia tay trong khốc liệt của chiến tranh và biết đâu có thể chỉ còn lại “một nửa vầng trăng”.

 Bừng lên trong nỗi nhớ thương, trong những ngẩn ngơ với “đêm hò hẹn ta ngồi, hoa khế rụng tím ngần lối nhỏ, để mãi lòng ta xao xuyến bồi hồi...” sáng lên ở phút Chia tay hoàng hôn một “Trái tim thắp lửa”, một niềm hy vọng không cùng với tình yêu, với cuộc sống ngày mai.Mà lời từ biệt chẳng lên môi. Và bắt đầu từ niềm xúc cảm trái tim cuộc đời, nhạc phẩm đã trở thành tình khúc cho mọi người. Dường như bài hát thành công hơn khi chính con gái nhạc sĩ - ca sĩ Thanh Lam, bằng chất giọng mạnh mẽ đã thổi thêm hồn vào nhạc phẩm.  
 Mai Hoa  

HOÀNG HÔN LẶNG LẼ
Hoài Vũ

Anh phải về thôi, xa em thôi!
Ngoài kia phiên chợ vãn lâu rồi
Giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc
Mà lời từ biệt chẳng lên môi.

Anh phải về thôi, xa em thôi!
Xa vườn xưa, đôi chiền chiện tha mồi
Hoa khế rụng tím hầm ngầm bí mật
Để mãi lòng ta xao xuyến bồi hồi…

Anh như cơn gió bay khắp chốn
Để lại mình em với ruộng với vườn
Mồ hôi đổ giữa ngày mùa bận rộn
Nước mắt trào lạnh buốt giữa đêm sương!

Xa em, anh như tia nắng đi trên cát
Thèm một dòng sông, những cánh đồng…
Xa em, anh như người hát sau đêm hát
Chỉ thấy gió vật vờ qua những tấm phông

Anh đi em nhé! Lòng nhủ khẽ
Hoàng hôn cũng về, dịu êm và lặng lẽ
Một tiếng còi tầu vọng lại phía sông xa
Như muốn nhắc thầm anh: Cơn bão sắp đi qua!

 

Bình luận (0)