Nghệ sĩ Doãn Tần

  

Việt Nam trên đường chúng ta đi.

NSND Doãn Tần là người con của vùng quê lúa Thái Bình, nơi có tiếng hát chèo tha thiết đã ngấm vào ông từ tấm bé, đã nuôi dưỡng tình yêu âm nhạc lớn dần trong ông. Tuổi thanh niên, ông rời quê hương, trở thành công nhân ngành địa chất, làm việc tại Quảng Ninh, sau được cử đi đào tạo một lớp trung cấp ngành khoan và trở thành kíp trưởng của một kíp khoan.

Ngày ấy, công việc đi khoan thăm dò địa chất rất vất vả nặng nhọc, thường phải làm việc ở những nơi núi cao rừng sâu, thiếu thốn đủ thứ. Sau 4 năm làm việc chăm chỉ, chàng trai trẻ Doãn Tần nằm trong danh sách được cấp trên cử đi đào tạo ở Liên Xô. Nhưng cùng thời điểm ấy, Trường Âm nhạc Việt Nam do nghệ sĩ Tạ Phước làm hiệu trưởng tuyển sinh. Doãn Tần đăng ký thi và nghệ sĩ Tạ Phước chính là người phát hiện ra ông.                                                          

Đường chúng ta đi - (Huy Du) - Doãn Tần

Cùng đỗ với Doãn Tần đợt ấy còn có các bạn Duy Quang, Phan Lạc Hoa, Quang Huy mà sau này họ đều là những cái tên sáng giá của nền âm nhạc Việt Nam. Vậy là con đường âm nhạc đã đến với Doãn Tần một cách thật tình cờ, để đến tận bây giờ ông vẫn nói rằng, ông biết ơn âm nhạc bởi nó đã cho ông được sống một cuộc đời đầy ý nghĩa, đó là được hát trước đồng bào chiến sĩ của mình ở mọi miền Tổ quốc, được đem giọng hát trời phú của mình phục vụ công cuộc giải phóng và xây dựng đất nước.

NSND Doãn Tần là nam ca sĩ đầu tiên thể hiện bài hát "Đường chúng ta đi" (nhạc: Huy Du; lời thơ: Xuân Sách) được phát trên sóng Đài Tiếng nói Việt Nam. Trước đó, mới có một số giọng ca nữ thể hiện như Diệu Thúy, Kim Oanh. Nhà giáo ưu tú Diệu Thúy chính là người đã dạy Doãn Tần hát bài này thành công và bao năm nay, ông vẫn thầm cảm ơn cô giáo Diệu Thúy về điều này. NSND Doãn Tần nhớ lại: "Tôi thu thanh "Đường chúng ta đi" đúng thời điểm Hội nghị Paris đang diễn ra nên bài hát ấy hầu như ngày nào cũng được phát trên sóng phát thanh và được công chúng  yêu mến đặc biệt. Cũng nhờ sức lay động to lớn của nó mà tôi được Đoàn Văn công Tổng cục Chính trị nhận về và trở thành một "nghệ sĩ lính". Cho đến tận bây giờ, đây vẫn là ca khúc tôi biểu diễn nhiều nhất...".       

                             

                                          Ta sẽ đến nơi đâu còn giặc
                                       
Ta chưa về khi Tổ Quốc chưa yên

. Ngày 2/9/1969, tôi lên Hà Nội học, giấu không cho gia đình biết. Tôi vốn ham mê văn nghệ, hơn nữa lại là người trưởng thành trong môi trường công nhân nên thừa hưởng cái tính chăm chỉ chịu khó, đúng giờ giấc. Vào học năm thứ nhất, tôi được đài phát thanh thu bài hát Việt Nam trên đường chúng ta đi và được đoàn văn công Tổng cục chính trị lấy lính.

Hồi đó, trường âm nhạc ít người nên quen nhau cả. Minh Hồng là ca sĩ hát đơn ca của đoàn văn công Lạng Sơn xuống Hà Nội học. Tôi và cô ấy cùng nấu cơm trong một nhóm bạn. Tôi để ý Minh Hồng bởi cô ấy linh hoạt, tốt tính, nhiệt tình hay quan tâm và chăm sóc mọi người mà không nề hà. Còn cô ấy thích tôi có lẽ là nhờ bài Việt Nam trên đường chúng ta đi.

                                 

Qua từng bước gian nan

Lớn lên rồi đẹp những mùa xuân

Năm 1974, chúng tôi tổ chức đám cưới. Lúc ấy, Minh Hồng đã về đoàn nên chồng một nơi, vợ một nơi, thỉnh thoảng nhà tôi xuống thăm. Suốt 2 năm đằng đẵng xa cách như thế. Tôi nhớ mãi ngày tốt nghiệp, bà xã đi tàu từ Lạng Sơn xuống mới có 4h sáng, không dám gọi tôi vì sợ ảnh hưởng tới sức khỏe, hát không tốt, đàn bà con gái mà ngồi ngoài cửa cho tới khi tôi thức dậy. Những quan tâm ấy tựa như một sự ràng buộc, xích chúng tôi lại gần nhau.

Doãn Tần.

Bình luận (0)